Đúng là Cố Sơ học y nhưng có lúc những suy nghĩ truyền thống trong đầu óc vẫn chốc chốc phát tác. Ví dụ như khi cô làm việc ở bệnh viện Quỳnh Châu, khi biết phòng phụ khoa và khoa ngoại tổng quát đều do bác sỹ nam ‘trấn giữ’ thì mỗi năm tới đợt kiểm tra sức khỏe định kỳ, cô đều đăng ký ở một bệnh viện khác. Lúc còn học đại học, cô từng cười hỏi Bắc Thâm: Anh có từng suy nghĩ tới việc làm bác sỹ phụ khoa hay sản phụ không? Bắc Thâm giơ tay ra cho cô xem. Dưới ánh nắng, ngón tay anh vừa đẹp vừa sạch sẽ. Anh nói: Đôi tay này của anh đã dâng hiến cho khoa ngoại thần kinh từ lâu rồi.
Một góc áo sơ mi bị Lục Bắc Thần kéo lên tới eo, cô vội vàng nói: “Để tự em làm.”
Lục Bắc Thần bèn dừng tay.
Cố Sơ hơi nghiêng mặt, ánh mắt có thể nhìn tới hông anh. Anh vẫn còn đeo chiếc găng tay y tế. Vì sao dù anh có cầm kim hay cầm nhíp, cô vẫn cứ cảm thấy mình như đang bị anh giải phẫu? Hơi kéo dịch chiếc áo sát người lên trên một chút, cô bỗng nghe thấy tiếng người đàn ông uể oải vang lên trên đỉnh đầu: “Lên chút nữa.”
Cô cảm thấy mất mặt, quay đầu rồi lại kéo lên thêm một chút.
“Vẫn chưa đủ.” Anh lại nói.
Có vẻ như cố tình trêu người.
Cố Sơ quay đầu lườm anh, đôi mắt xinh đẹp vì buồn bực mà thêm phần sinh động, hệt như đang có một ngọn lửa nhỏ yên lặng bùng cháy. Lục Bắc Thần mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt cô, thanh âm hơi trầm: “Tốt nhất là cởi ra.”
“Được rồi.” Lục Bắc Thần có lòng tốt nhận lời.
Lúc ấy cô mới lại nằm sấp xuống như cũ.
Một kim đâm xuống bỗng không đau không ngứa, lúc xuyên vào cơ thể cũng không có quá nhiều cảm giác. Tới khi lòng bàn tay Lục Bắc Thần áp sát lên da thịt, cô mới bàng hoàng nhận ra anh đã tháo găng tay ra từ lúc nào, ngón tay ban nãy vẫn còn nghiêm túc giờ bắt đầu trở nên không an phận. Cô bừng tỉnh, vội vàng nghiêng người né tránh, ngước mắt lên lườm anh.
Nhưng Lục Bắc Thần chỉ cười hỏi: “Xác chết sống dậy đấy à?”
Gương mặt nhỏ của Cố Sơ nén giận đến đỏ ửng. Cô nhìn chằm chằm vào ngón tay anh, liên tưởng tới hành vi ban nãy của anh, trái tim đập loạn cào cào như một con thỏ đang nhảy nhót. Cô mím môi, một lúc sau mới lên án: “Cũng may anh chỉ làm bác sỹ mỗi lần này, nếu không nhất định sẽ là một gã bác sỹ bệnh hoạn!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)