Vào lúc cần thiết xuất hiện một vòm ngực hằng khao khát, cảm giác an toàn nảy sinh một cách tự nhiên. Dẫu thế giới ngoài kia có nguy hiểm cỡ nào thì con tim bất an, hoảng sợ cũng có thể bình tĩnh lại. Cố Sơ ngước mắt lên, nhìn vào khuôn cằm vuông vắn của người đàn ông, lên cao nữa là đôi mắt còn đen láy hơn cả trời đêm, gương mặt tuấn tú ấy quen thuộc tới mức khiến cô muốn khóc.
Có viên đá bị gió thổi tới, rơi xuống vai anh, đập vào lưng anh. Anh ôm cô đứng dậy, khẽ nói một câu: "Đi thôi!"
Cô như một linh hồn vô chủ, nương tựa vào sức mạnh của anh, ánh mắt từ đầu tới cuối vẫn dán lên mặt anh, ngập đầy những xúc cảm không thể nói rõ, nhưng phần nhiều là sửng sốt. Cô cảm thấy nhất định là mắt mình có vấn đề, một người đang ở Thượng Hải xa xôi như anh sao có thể như từ trên trời rơi xuống vậy?
Lại là một cơn gió giật, quét theo không ít đá sỏi cát bụi. Cố Sơ giương mắt nhìn một tấm sắt mỏng sắc lẹm vọng lại từng âm thanh theo từng lần gió đập rồi bay qua bên này. Cô không kịp hét, mặt lập tức vùi vào lòng người đàn ông. Người đàn ông theo đà ôm chặt lấy cô rồi nhanh chóng né tránh, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng ma sát cùng tiếng đồ vật va chạm ầm vang.
Cô nhìn theo, kinh hãi hét lên.
Mảnh sắt mỏng đó dưới sức quật của cơn gió mạnh đã quét qua thân xe, đâm vào vị trí chính giữa kính chắn gió phía trước, men theo vị trí ghế lái chọc thẳng vào ghế sau.
Xe không thể lái được nữa.
Lần đầu tiên Cố Sơ nhìn thấy cảnh tượng này. Tuy rằng Quỳnh Châu cũng từng gặp bão nhưng chưa từng có cơn bão nào mạnh như vậy.
"Làm sao đây?" Cô sợ hãi lẩm bẩm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)