Có người say xe, có người say sóng, có người say máy bay. Còn Hứa Đồng... say ngựa.
Mỗi lần tới thảo nguyên, khi các cô gái, chàng trai trong công ty đều hưng phấn cưỡi ngựa vút bay trên thảo nguyên, cô luôn đứng từ xa ngưỡng mộ. Hồi cô còn rất nhỏ, gia đình cô và gia đình Cố Sơ cùng tới một nông trường ở nước ngoài chơi. Cố Sơ nhìn thấy ngựa rất phấn khích nhưng thấp bé nên không với tới được ngựa, thế là thẳng thừng kéo đuôi. Lúc vó ngựa giương cao, cô vô thức bảo vệ Cố Sơ. Ngựa ở nông trại dẫu sao cũng đã trải qua huấn luyện, tính tình cũng tương đối ôn hòa. Cái vó ngựa ấy cuối cùng cũng hạ xuống đất nhưng bóng đen tâm lý cũng đã lưu lại từ đó.
Khoảnh khắc bị Thịnh Thiên Vỹ thẳng thừng bế lên lưng ngựa, cô bỗng cảm thấy rời xa mặt đất quá cao, đầu óc bỗng chốc quay cuồng, choáng váng, hai con mắt chỉ tức không cùng nằm trên một đường thẳng. Ngựa phi với tốc độ cực nhanh, cánh tay Thịnh Thiên Vỹ ôm chặt lấy cô. Vì sợ hãi, sống lưng của cô chỉ có thể dựa sát vào Thịnh Thiên Vỹ. Hơi thở của người đàn ông pha trộn cùng hơi thở của cô, nguồn sức mạnh nơi lồng ngực rất nguyên thủy, rắn chắc.
Chiếc vali hành lý kia bị vứt trơ trọi trên thảo nguyên. Nó mang màu đen tuyền, cực kỳ không hợp với diện mạo đa màu đa sắc trên thảo nguyên. Trong lúc Hứa Đồng vẫn còn đang nhung nhớ chiếc vali kia, Thịnh Thiên Vỹ bèn để lại một câu bên tai cô: "Tôi sẽ bảo cho người đi lấy!"
Cô không biết Thịnh Thiên Vỹ muốn đưa cô đi đâu. Cả một thảo nguyên mênh mông rộng lớn, phương hướng duy nhất để tham khảo chỉ có thể là nhìn mặt trời, thế nhưng cô vẫn lạc lối, không phân biệt rõ Đông Tây Nam Bắc. Từng đoàn cừu như từng chuỗi hạt trân châu từ chân trời rơi xuống, con nào con nấy trông cũng giống nhau như đúc, khiến mắt mũi cô hoa cả lên.
Sau cùng, cô chỉ còn cách nhìn xuống một bàn tay đang nắm lấy dây cương của người đàn ông. Lần đầu tiên cô cảm thấy, những khớp xương trên tay anh thật rõ ràng, bàn tay rộng lớn mà rắn rỏi.
Lưng ngựa như một con tàu tròng trành ngả nghiêng mà sàn tàu duy nhất chính là vòm ngực của Thịnh Thiên Vỹ.
Đây là lần đầu tiên Hứa Đồng ngắm nhìn thảo nguyên từ trên cao, tất cả đều rất tự nhiên, tất cả đều nguyên sơ, đáng yêu.
Mặt trời chẳng mấy chốc đã chói chang.
Thảo nguyên cuối cùng cũng bừng tỉnh giấc, không còn yên tĩnh và lười biếng như ban nãy nữa.
Đàn cừu đông thêm, ngựa cũng đông thêm, tầm mắt gần đó bỗng trở nên náo nhiệt. Vì có ánh sáng, những bông hoa ẩn mình giữa vạt cỏ đều được nhìn thấy rõ ràng. Đó là cả một miền hoa Cách Tang, màu hồng màu trắng, nở đầy cả thảo nguyên xanh. Hứa Đồng chỉ mới được nhìn thấy loài hoa tượng trưng cho hạnh phúc này trên cao nguyên, không ngờ ở đây cũng có thể bắt gặp.
Thịnh Thiên Vỹ giơ dây cương, con ngựa bên dưới lại vọt ra ngoài. Cô hơi dựa lưng về sau làm cho Thịnh Thiên Vỹ bật cười sảng khoái.
Anh thúc ngựa chạy tới gần hoa Cách Tang rồi lại ghìm dây cương để ngựa dừng bước. Anh nhảy xuống, rồi đưa tay về phía cô. Hứa Đồng cúi xuống nhìn khoảng cách còn xa mặt đất, chân hơi mềm ra. Anh chỉ mỉm cười động viên, bàn tay lớn từ đầu tới cuối vẫn hướng về phía cô. Cô hít sâu một hơi, đưa tay cho anh.
Khẽ dùng sức, chân cô khi giẫm xuống cỏ hơi hẫng một chút, Thịnh Thiên Vỹ liền theo đà ôm chặt lấy cô. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy chiếc cằm sáng sủa sạch sẽ của anh, chẳng hiểu sao trái tim bỗng đập 'thịch' một tiếng.
Thịnh Thiên Vỹ của hôm nay có phần đứng đắn. Anh thả cô ra, quay người ngắt cho cô một bông hoa Cách Tang. Hứa Đồng đón lấy, nhìn anh vẻ nghi hoặc.
"Trên đời này không phải chỉ có mình Niên Bách Ngạn." Anh khẽ nói: "Cũng giống như bông hoa Cách Tang trong tay em vậy, thật ra bông hoa nào cũng có thể mang tới cho em hạnh phúc."
Hứa Đồng ngẩn người nhìn anh, còn anh đứng ngược chiều ánh sáng, mỉm cười đối mặt với cô, đôi mắt anh dường như cũng nhuộm cả sắc màu hoa Cách Tang.
Khoảnh khắc này cô mới biết thì ra tâm tư của mình lộ liễu đến vậy, tới mức ngay cả một người đàn ông trông có vẻ tùy tiện cũng có thể nhận ra. Cô không phản bác điều gì, chỉ lặng lẽ vân vê bông hoa trong tay, rồi nhìn nó theo gió bay xa. Ngày hôm nay, cô không vội vã rời đi mà chầm chậm đi vào miền hoa Cách Tang ấy, càng đi càng xa.
Thịnh Thiên Vỹ không đi theo. Anh đứng nguyên tại chỗ, ở bên cạnh ngựa, ánh mắt vẫn dõi theo Hứa Đồng. Khi cô quay đầu nhìn về phía anh, khóe môi anh nở một nụ cười dịu dàng.
Một buổi sáng yên bình, xa hơn nữa là tiếng ngựa hí vang.
Có khói bếp, có mùi sữa, đây chính là hương vị của thảo nguyên buổi sớm mai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

