Cuộc sống luôn xảy ra những điều bất ngờ mà những bất ngờ trông có vẻ chẳng đáng lưu tâm này, kết quả lại thường thay đổi cả cuộc đời của những người xung quanh. Thế nên, mỗi một câu chuyện xảy ra trong cuộc đời bạn đều là độc nhất vô nhị, vì nó không thể lặp lại một lần nữa, tưởng là không có gì quan trọng nhưng rất có thể chính là một lần biến chuyển quan trọng nhất. Rất nhiều năm về sau, khi nhớ lại lần khóc lóc đau thương này của Cố Tư, Cố Sơ mới bàng hoàng nhận ra, kỳ thực chính việc làm này của Cố Tư đã thay đổi vận mệnh sau này của cô.
Nhưng khi ấy cô chẳng hề hay biết, cảm thấy đó chẳng qua chỉ là một bài nhạc đệm nho nhỏ xen ngang, một đoạn nhạc chẳng hề êm ái, rồi sẽ trôi qua. Cô ôm Cố Tư, để mặc cho nước mắt nó chảy ròng ròng, rất lâu sau mới hỏi con bé có chuyện gì. Tuy rằng Cố Tư đã ngừng khóc nhưng đôi mắt đã đỏ ửng, nghẹn ngào nói: "Tiêu Tuyết tới Quỳnh Châu diễn xuất thực ra đều vì anh ấy."
Cố Sơ biết 'anh ấy' mà nó nhắc đến là ai.
"Sau khi tới Quỳnh Châu, chị ta liên tục liên lạc với anh ấy, gọi vào điện thoại mà anh ấy từ đầu tới cuối không nghe." Cố Tư thút thít: "Thế nên Tiêu Tuyết mới bị đả kích sâu sắc, mới để Bạch Đông lợi dụng được sơ hở."
Cố Sơ nhớ tới lời khai của Bạch Đông khi trước. Hắn nói Tiêu Tuyết u sầu buồn bã, thì ra vì cô ta không liên lạc được với Lưu Kế Cường nên mới bực bội trong lòng. Nhưng dù có như vậy cũng đâu đến mức khiến Cố Tư sụp đổ. Cô không hỏi nhưng Cố Tư cũng đã nói, chỉ là tâm trạng trở nên rất kích động: "Vì sao chứ? Chị ta đã chết rồi vì sao còn không buông tha cho bọn em? Em hận chị ta vô cùng!"
Nghe thấy mấy lời này, Cố Sơ rất kinh ngạc.
Nhưng chẳng mấy chốc, Cố Tư lại đong đầy nước mắt, nói với ngữ điệu bi thương: "Chị ơi, giá như Tiêu Tuyết chưa chết thì tốt biết bao, thật ra... em không hy vọng chị ta chết chút nào."
Cố Sơ biết đây mới là những lời thật lòng của nó. Cô khẽ thở dài, một lần nữa ôm chặt lấy nó, nhẹ nhàng vỗ về. Cố Tư lại nói không lên lời: "Khoảng thời gian đó, Tiêu Tuyết điên cuồng tìm Lưu Kế Cường, chị ta muốn cùng anh ấy nối lại tình xưa. Nhưng Lưu Kế Cường và em đang ở bên nhau. Có một hôm, di động của Lưu Kế Cường vang lên, chính em nhận máy. Lúc ấy Tiêu Tuyết nói chuyện rất khó nghe, em nghe xong rất tức giận bèn nói với chị ta rằng Lưu Kế Cường đã không còn yêu chị nữa, chị từ bỏ đi, sau đó dập máy, rồi lại đòi Lưu Kế Cường đưa em ra ngoài chơi... Em thật sự không biết Tiêu Tuyết có thể xảy ra chuyện."
Nó nói vậy, cuối cùng Cố Sơ cũng hiểu ra. Trước giờ Cố Tư vẫn sống trong áy náy. Cho dù không có Lưu Kế Cường, nó vẫn cảm thấy bản thân mình đã hại chết Tiêu Tuyết. Cô không có cách nào an ủi. Có lúc, chỉ có bản thân mình mới tự tháo được những nút thắt trong lòng, người khác có nói bao nhiêu cũng là uổng phí."
"Vụ án của Tiêu Tuyết vẫn còn nghi vấn phải không ạ?" Cố Tư túm chặt lấy cánh tay cô, nhìn cô qua làn nước mắt: "Những tháng ngày này quả thực quá giày vò rồi. Chị, em muốn biết chân tướng."
"Bạch Đông đã bị bắt rồi." Cố Sơ vỗ vễ con bé.
"Lần này tới Thượng Hải còn có La Trì." Cố Tư tuy rằng kích động nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo: "Lúc trước anh ấy có gọi điện cho em nói rằng sẽ đi Thượng Hải. Nếu vụ án của Tiêu Tuyết thực sự không còn chút nghi vấn nào, vì sao họ đều chạy cả tới Thượng Hải?"
Một câu hỏi khiến Cố Sơ á khẩu.
Mất đi bố mẹ, trên đời này không còn ai có thể khiến cô dũng cảm nữa, ngoại trừ Cố Tư.
Kiều Vân Tiêu cũng đi xuống nhà nhưng không bước tới, chỉ đứng từ xa nhìn hai người họ. Từ góc độ của anh có thể nhìn rõ gương mặt hơi nghiêng của Cố Sơ, nó bùng lên một sự dũng cảm trong khoảnh khắc, anh biết quả thực không dễ dàng. Một cô bé từ nhỏ đã lớn lên trong hũ mật, chưa từng trải qua mưa to gió lớn, thậm chí còn chưa từng nếm trải hương vị trong túi không còn một đồng. Vậy mà đúng vào lúc cuộc đời vốn dĩ phải mở ra một trang mới thì gặp phải biến cố gia đình, bố mẹ qua đời, bạn bè rời xa, Kiều Vân Tiêu không cần nghĩ cũng biết cô đã phải tuyệt vọng nhường nào. Đừng nói là một cô chủ, cho dù chỉ là một cô gái bình thường, e là cũng chịu không nổi những đả kích này. Nhưng cô vẫn sống dậy như một con ốc sên, thu hết tất cả những hào quang của mình lại, trút bỏ đi lớp áo ngoài hoa lệ, chọn cho một lớp vỏ vốn chẳng hề kiên cường nhưng bản thân lại nghĩ nó không thể nào sụp đổ được để che giấu cơ thể yếu mềm, cam tâm trở thành một cô gái bình thường tới không thể bình thường hơn.
Không, nếu chỉ bình thường thôi thì còn hạnh phúc.
Cô còn chẳng có được một niềm hạnh phúc đơn giản nhất vì trong lúc cô khó khăn nhất, anh chỉ có thể giương mắt nhìn, chẳng thể giúp được chút gì. Và rồi, anh cũng có thể nhìn cô trở thành một con ốc sên thực sự, một con ốc lên một lòng cố gắng đạt được chút hạnh phúc đơn giản nhất, không hy vọng ai quấy rầy mình, cũng không muốn làm phiền nhiễu tới ai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

