Thời điểm Lục Bắc Thần tới rất vừa vặn, anh đặt đồ xuống, trò chuyện đơn giản mấy câu là đã đến bữa tối. Sầm Vân rất nhiệt tình, vội vàng đứng lên đi làm cơm. Cố Sơ thấy không ổn, vội vàng nói rằng công việc của giáo sư Lục rất bận, không có thời gian ở nhà ăn cơm.
Cô định kéo Lục Bắc Thần đi.
Cố Sơ chết sững.
Cố Tư đứng bên cạnh phì cười: “Chị à, chị làm trợ lý như thế là không đủ tiêu chuẩn rồi nhé, cả lịch trình của sếp cũng không nắm rõ.” Con bé bước lên, nũng nịu nói: “Anh Thần, hay là anh để em làm trợ lý cho, em nhanh nhẹn hơn chị em nhiều.”
Sầm Vân đứng bên cạnh chen vào: “Không biết lớn bé gì cả. Con thì biết cái gì, có học y không?” Nói rồi, mợ kéo Lục Bắc Thần ngồi xuống sofa: “Cậu có bận cỡ nào cũng không thể đi được, tới đây là phải nếm thử bữa cơm gia đình nhà chúng tôi. Giờ này còn đi ra thể thống gì chứ?”
Lục Bắc Thần cười: “Dạ.”
Cố Sơ suýt nữa tức phụt máu…
***
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

