Đính hôn.
Từ này như một chiếc gai nhọn đâm thẳng vào tai Cố Sơ khiến màng nhĩ cô đau đớn. Cô vẫn giữ nguyên vẻ bình thản thưởng thức cốc nước hoa quả nhưng trái tim thì đã tả tơi, tan tác thành ngàn mảnh, cứ đung đưa, chao đảo giữa gió mưa cho tới khi rơi rụng.
“Cô sẽ tới dự chứ?” Thanh âm của Lâm Gia Duyệt dịu dàng, vui vẻ.
Lòng bàn tay chợt ấm lên, Cố Sơ cúi đầu nhìn, tay cô một lần nữa bị cô ấy nắm chặt. Cố Sơ nhất thời chưa phản ứng kịp, nhìn cô ấy vẻ nghi hoặc. Lâm Gia Duyệt cười khẽ: “Lễ đính hôn của tôi và Bắc Thần, cô nhất định sẽ tới, đúng không?”
“Tôi…” Cổ họng Cố Sơ chợt run lên, cô nuốt nước bọt: “Có lẽ không tiện lắm.”
Một câu nói nghĩa khí biết bao nhưng lọt vào tai Cố Sơ lại khiến lòng cô tắc nghẹn.
“Thật ra hôm nay tôi tới tìm cô là muốn nhờ cô giúp đỡ.” Lâm Gia Duyệt nói.
Cố Sơ ngẩn người: “Chuyện gì vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

