Sự đời thường là vậy, ‘phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí’, đúng vào lúc chuyện của Cố Tư đã đạt tới điểm giới hạn giằng co, cầm cự, thì chẳng biết Sầm Vân nghe được ở đâu tin Cố Tư tự thú, lo lắng không yên bèn gọi điện thoại tới chỗ Cố Sơ.
Lúc di động reo vang, Cố Sơ đang nằm mơ.
Một ban nhạc vừa có thể hát nhạc pop, cũng có thể chơi rock nặng.
Trong mơ, cô dường như có thể nhìn thấy bản thân mình hồi đại học cần mẫn như kiến dọn tổ, ngoài việc học ra, ngày nào cũng bận rộn ‘chiêu binh mãi mã’ cho ban nhạc của mình. Thật ra cô chưa từng nghĩ sẽ thành lập ban nhạc, sau khi bị đàn chị đả kích nặng nề, cô nhếch nhác thảm hại lại tiếp tục bị Lăng Song kích động, cô nghe lời an ủi kiểu gì cũng thấy quái đản. Cuối cùng vẫn là một lời của Tiêu Tiếu Tiếu thức tỉnh người trong mơ: Nếu mái hiên nhà người khác không nhận cậu thì cậu tự xây một mái hiên là được rồi.
Cô như gà chọi, dưới ánh mắt khinh bỉ và những lời đàm tiếu chế giễu của các đàn chị, quyết tâm cắn răng chiêu mộ một báu vật, có thể bắt chước các loại âm thanh, nhạc cụ gì cũng đều thông thạo, vừa biết nhảy múa vừa có thể biên tập, khả năng sáng tác cực đỉnh, đều là con gái, hơn nữa còn một điểm tương đồng: Cả hai người họ đều bị đội văn nghệ loại ra ngoài.
Cô còn mơ thấy cảnh tượng lần đầu tiên lên lớp nhìn thấy máu.
Cô không phải người gặp máu là ngất nhưng cũng không thể bình thản đối mặt với máu tươi. Cô gần như đã nôn hết hai bữa cơm, sau đó đói tới nửa đêm mới bò dậy khỏi giường lục tung tủ đồ lên tìm đồ ăn, rồi hôm sau lại nôn. Tiêu Tiếu Tiếu đã nghĩ ra không ít phương pháp để chữa căn bệnh này của cô. Thầy giáo luôn nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn một thành phần cặn bã của y học, cuối cùng vẫn phải tới lượt Lục Bắc Thâm ra tay mạnh, quá trình tuy rằng rất tàn nhẫn nhưng đã đạt được hiệu quả. Lăng Song không ngớt lời mắng cô là õng ẹo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)