Cố Sơ không thể phân tích bí mật của Lưu Kế Cường nhưng bí mật của Cố Tư thì một người làm chị như cô rất muốn biết rõ ngọn ngành. Sau khi Cố Tư gặp Cố Sơ thì rõ ràng rất lúng túng. Con bé cúi gằm, nhắm mắt, đầu ngón tay đan chặt vào nhau, từ đầu tới cuối không dám ngẩng lên nhìn Cố Sơ.
Trong phòng chỉ có Cố Sơ và Cố Tư. Lần này Lục Bắc Thần không đi theo. Anh ngồi trong phòng quan sát, theo dõi tất cả những việc xảy ra qua chiếc gương một chiều. La Trì cũng ở đó, đưa cho Lục Bắc Thần một điếu thuốc, hỏi: “Suy nghĩ thế nào vậy?”
Lục Bắc Thần đón lấy điếu thuốc, im lặng. Anh biết La Trì đang hỏi gì. Thấy anh không đáp, La Trì nhân tiện châm cho anh điếu thuốc, cười: “Đúng là hành động cá nhân của cậu nhưng lần này dính líu với vụ án của Tiêu Tuyết. Cả hai vị ngồi trong kia đều từng có dây mơ rễ má với Tiêu Tuyết đấy.”
Lục Bắc Thần rít một điếu thuốc, chậm rãi nhả ra một làn khói, ánh mắt từ đầu tới cuối vẫn nhìn vào bên trong, một lúc sau mới nói: “Cô ấy có năng lực ở lại bên cạnh tôi.”
“Theo tôi được biết yêu cầu của cậu đối với trợ lý đâu có thấp.”
Lục Bắc Thần bật cười: “Cô ấy tệ lắm à?”
“Chí ít thì trình độ văn hóa có vấn đề.”
Lục Bắc Thần quay đầu nhìn La Trì: “Cô ấy chỉ đang bảo lưu mà thực tế là năng lực quan trọng hơn. 17 tuổi cô ấy đã đỗ thủ khoa đại học A, học kỳ 2 năm nhất đã có thể cùng thầy hướng dẫn đi sâu nghiên cứu một đề tài của năm ba. La Trì, cô ấy là một thiên tài.” Nói tới đây, anh lại nhìn vào bên trong, bổ sung một câu như suy nghĩ gì đó: “Chỉ có điều, cô ấy cần được dẫn dắt.”
La Trì chăm chú quan sát biểu cảm của Lục Bắc Thần với vẻ hứng thú, tuy rằng sắc mặt anh không có thay đổi nào quá rõ rệt. Nhưng La Trì làm nghề gì chứ? Anh ấy điều tra phá án, giây phút này Lục Bắc Thần càng tỏ ra bình thản, anh ấy càng cảm thấy có vấn đề.
“Cậu hiểu rõ về cô ấy quá nhỉ, còn điều tra cả biểu hiện của cô ấy ở trường đại học nữa?”
“Cậu nói đấy thôi, tôi yêu cầu trợ lý của mình rất cao.” Anh dùng câu nói ban nãy của La Trì để đáp trả.
La Trì sững người, ban nãy anh ấy cũng chỉ tùy tiện hỏi một câu trêu đùa thôi. Lục Bắc Thần là người thế nào, tuy rằng La Trì tiếp xúc chưa phải là quá lâu nhưng cũng ít nhiều hiểu được cậu ta có một cái tật quái đản là gần như không gần gũi với phái nữ, chỉ thích vùi đầu làm việc. Trước đây anh ấy đã nghe nói nam thần nổi danh của giới pháp y trước giờ vẫn một thân một mình, cô đơn lẻ loi. Một người thành công như cậu ta, bên cạnh đáng nhẽ phải không thiếu phụ nữ mới phải nhưng cậu ta thì khác. Ngoại trừ Lâm Gia Duyệt, thì rất ít khi cậu ta có tin đồn với phụ nữ, rất nhiều người nghi ngờ có phải vì liên quan tới ngành nghề pháp y không, nhưng theo những gì La Trì đánh giá về tình trạng cá nhân của Lục Bắc Thần thì cứ để ý ánh mắt của mấy cô gái trong cục khi nhìn cậu ta là biết chẳng liên quan gì tới nghề nghiệp.
Khi Lục Bắc Thần vừa tới Quỳnh Châu, các lãnh đạo đặt an nguy của cậu ta lên hàng đầu, sợ cậu ta ở đây gặp phải chuyện gì nguy hiểm, thứ nữa lo lắng rằng Quỳnh Châu là một thành phố du lịch, cuộc sống về đêm dĩ nhiên sẽ vô cùng phong phú, đặc sắc. Lục Bắc Thần lần đầu tới đây lại định cư lâu dài ở nước ngoài, buổi tối chưa biết chừng lại thấy nhớ mấy trung tâm vui chơi giải trí. Thân phận của cậu ta đặc biệt, nên lãnh đạo đã đặc biệt dặn dò La Trì, bảo anh ấy phải tuyệt đối để ý những nơi Lục Bắc Thần ghé đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

