Trung Quốc trước nay vẫn tôn trọng lễ nghi, hành vi không mời mà tới có phần thất lễ, đây là đạo lý cơ bản nhất mà mỗi vị khách ghé thăm phải nắm rõ. Nhưng đối với chủ nhà mà nói, nhiệt tình hiếu khách cũng là cách xử sự lịch thiệp cơ bản nhất. Cố Sơ dám thề với tất cả mọi người rằng, cô tuyệt đối là một cô gái tuân theo những truyền thống tốt đẹp của dân tộc nhất, có bạn từ xa tới nhiệt tình tiếp đãi cũng là tinh thần cô tích cực tán thành nhất. Bao nhiêu năm nay tuy rằng mỗi ngày cô đều chiếc vỏ nặng nề bò về phía trước nhưng thái độ lạc quan khi quan hệ qua lại với mọi người thì chưa từng thay đổi.
Nếu hôm nay là người khác đến, dù có thế nào cô cũng đều hoan nghênh.
Không sai, nếu là người khác, cho dù là đồng chí cảnh sát đã từng hù dọa cô đó.
Trong nhà bất thình lình có thêm một người đàn ông sẽ rất kỳ lạ, đến cả không khí của căn phòng dường như cũng thay đổi, giống như đã thấm mùi nước diệt khuẩn, sạch sẽ nhưng hơi lạnh. Đây dường như đại diện cho một kiểu phong thái, mà phong thái của anh rõ ràng càng ngày càng lớn mạnh cùng với địa vị và sự nghiệp của anh ngày hôm nay, giờ phút này.
“Em hiểu sai rồi. Tôi không cần em đồng ý, tôi chỉ thông báo với em thôi.” Lục Bắc Thần cười, bưng chiếc cốc trên bàn lên, uống một ngụm, sau đó hơi nhíu mày lại, nói với cô: “Đổ nhiều nước đường quá nhiều, ít vị chua của chanh.”
“Tôi thích uống ngọt.” Cố Sơ cãi lại anh một câu, trong lòng đương nhiên rất khó chịu. Cái gì gọi là “Tôi chỉ thông báo với em thôi”? Cô đâu phải trợ lý của anh ta, dựa vào đâu phải nghe thông báo của anh ta?
Lục Bắc Thần không giận vì thái độ của cô, gật đầu một cái: “Con gái mà, đều thích mấy thứ ngọt phát ngán.”
“Hôm nay anh tìm tôi có việc gì?”
“Không có việc gì, qua đây xin bữa cơm.”
Cố Sơ trừng mắt: “Anh đường đường là giáo sư pháp y, muốn ăn cơm chẳng phải quá đơn giản ư? Chỉ cần mở miệng một cái là có biết bao nhiêu người tranh giành nhau? Còn cần tới nhà tôi ăn chùa sao?”
“Ăn của người khác mời gọi là nhận hối lộ.” Lục Bắc Thần nhún vai: “Tôi chỉ không muốn tạo cơ hội cho họ hối lộ mà thôi.”
Cố Sơ cắn chặt môi nhìn anh chằm chằm.
“Với lại, con người tôi trước giờ rất kén ăn kén uống, nếu ăn một bữa tối mà không hợp khẩu vị vậy thì nhất định sẽ ảnh hưởng tới trạng thái làm việc của tôi.” Lục Bắc Thần nhìn cô cười, rồi lại bổ sung một câu: “Nạn nhân quan trọng, chuyện của họ không thể lỡ dở được.”
Đứt lời, anh đảo mắt nhìn xung quanh nhà.
Kết cục một phòng khách ba phòng ngủ truyền thống nhất, lễ nghi phép tắc, dù là nhìn từ bên ngoài hay xét kết cấu bên trong thì tuổi đời của nơi này quả thực không còn ít nữa. Nhưng chính một căn nhà cổ như vậy thông thường đều dành cho những người dân thường thế nên sẽ có nhiều hơi thở cuộc sống. Phòng khách không nhỏ, mở thông hướng Nam Bắc, còn các phòng khác đều đóng cửa. Ngoài phòng khách đặt một giá sách rất lớn, trên giá bày những cuốn sách xanh xanh đỏ đỏ, trong đó có không ít sách y học. Trông kiểu dáng của sofa cũng đã hơi lỗi mốt nhưng sau này đã được cô gia công qua, ghép sofa thành đủ các loại màu sắc, ngược lại đã khiến nó trở thành thứ bắt mắt nhất trong phòng khách.
Nền nhà làm hoàn toàn bằng gỗ đặc, có thể thấy năm xưa đã bỏ không ít tiền để trang trí. Những món đồ cũ đều còn nguyên, qua một khoảng thời gian dài chỉ khoác thêm chiếc áo nặng nề của năm tháng, không xảy ra vấn đề về chất lượng. Màu socola đậm của nền nhà rất dễ chịu, phù hợp, làm nổi bật khi kết hợp cùng các vật trang trí khác. Trên bàn uống nước bày một ít hoa khô, được rửa sạch sẽ, đặt rải rác vô số trong một chiếc vỏ ốc to bằng lòng bàn tay. Vỏ ốc màu be, cánh hoa bảy màu, cũng đong đầy tình cảm, hứng thú cho cuộc sống. Căn phòng ở phía Bắc là nhà bếp, được làm theo kiểu nửa kín nửa hở. Phía Nam là một cửa đẩy sát sàn, sau đó là ban công thông thoáng. Diện tích ban công khá lớn, có đặt giá trồng cây cao cao thấp thấp, bên trên bày đủ các loại thực vật, có chậu đã đơm bông, cũng có chậu hoa chưa nở.
Cố Sơ thấy Lục Bắc Thần đang quan sát căn nhà, ít nhiều có chút thiếu tự nhiên. Ánh mắt anh cứ trầm lắng quét qua mọi thứ, luôn khiến cô có cảm giác như một kiểu giải phẫu, anh như đang đối xử với một thi thể vậy, dùng dao giải phẫu của mình để phát hiện những chân tướng không bị ai nhận ra.
“Tôi không làm dư cơm.” Cô chắn tầm nhìn của anh.
“Làm lại.” Lục Bắc Thần đáp nhẹ tênh, sau đó đứng dậy, đi về phía ban công.
Cửa sổ ban công để mở, cánh cửa nhà bếp cũng mở. Ưu điểm lớn nhất của căn hộ kiểu Bắc Nam này là những đêm mùa hạ, gió nhẹ thổi tới, không cần dùng điều hòa cũng mát rượi. Có tiếng chuông gió ding ding dang dang, theo gió đêm lanh lảnh vui tai. Lục Bắc Thần ngẩng đầu lên nhìn, là một chiếc chuông gió được xâu từ những vỏ ốc nhỏ xíu. Mỗi khi có gió thổi qua, vỏ ốc lại va chạm vào nhau, tạo ra âm thanh, không buồn bã, dày đặc như tiếng của vỏ ốc lớn, những thanh âm tạo ra từ kiểu vỏ ốc này lọt vào tai rất vụn vặt. Có thể nhận ra là tự làm, hình dáng của vỏ ốc cũng rất khác nhau.
Khi ngước lên, anh cũng đồng thời nhìn thấy dây phơi quần áo ngoài ban công.
Quần áo mới giặt được phơi khô, còn thoang thoảng mùi bột giặt sạch sẽ. Có váy, có chiếc áo khoác nhỏ hình hoa vụn, còn có…
“Đừng xem nữa!” Cố Sơ sốt ruột, gào lên.
Mắt anh cứ đảo đi đảo lại trên chiếc áo lót của cô, cảm giác này tồi tệ vô cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


