Trong di động luôn luôn lưu một bài hát, một bài hát duy nhất.
Lục Bắc Thần đeo tai nghe vào, bật lên, cả người dựa hẳn ra sau ghế, nhắm mắt lại.
Trần Bách Cường năm đó ‘hô phong hoán vũ’, đến nỗi đã giữ một vị trí khiến mọi người ngày nay kính trọng. Thời đại này mà còn nghe Trần Bách Cường có vẻ không hợp thời cho lắm. Giọng hát của anh, phong cách âm nhạc của anh chỉ đại diện cho một thời đại đó mà thôi.
Nhưng kinh điển chung quy vẫn là kinh điển. Bài Vẫn cứ thích em này luôn có thể bắt người ta nhanh chóng chìm đắm vào những năm tháng đã qua, dù vui dù buồn.
Cô nhân viên bước lên, lịch sự cúi người gọi Lục Bắc Thần: “Thưa anh!”
Lục Bắc Thần mở mắt, tháo tai nghe ra, quay đầu nhìn cô ấy. Ánh mắt cô nhân viên sáng rực, nụ cười tươi rói: “Máy bay sắp cất cánh rồi ạ.”
Anh gật đầu.
Cố Sơ đã mơ một giấc mơ.
Một giấc mộng đẹp.
Lúc tỉnh lại, khóe môi cô vẫn còn cong lên, niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng ấy đã bao năm rồi cô chưa từng có.
Giấc mơ ấy rất dài, dài tới mức khiến cô ngỡ rằng mình sẽ sống cả đời trong đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


