Trên đời này luôn có những quy luật rất kỳ lạ, ví dụ như tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Vụ cá cược của Cố Sơ và Lục Bắc Thâm còn chưa nguội hẳn, thì khắp đội từ trên xuống dưới ai ai cũng đều đã biết. Vì chuyện này, Tiêu Tiếu Tiếu đã lo lắng một thời gian. Cậu ấy là một cô gái thông minh, biết Cố Sơ sẽ không vô duyên vô cớ đánh cược với Lục Bắc Thâm, thế nên lập tức hiểu ra rằng lọ nước hoa mình làm vỡ đã gây ra phản ứng dây chuyền.
Ngày thứ hai trên sân huấn luyện đã có thêm một tấm bia, do Cố Sơ chẳng biết mượn từ đâu ra, lợi dụng khả năng vẽ vời sẵn có từ nhỏ, cô vẽ hình đầu Lục Bắc Thâm rồi dán lên tấm bia. Tất cả mọi người đều cho rằng cô si tình, nhưng tác dụng của tấm bia đó nhanh chóng lộ diện. Sau lần đầu tiên loạng choạng rèn luyện xong, sau khi trở về vạch xuất phát, cô lôi từ trong túi ra một cái tăm, cắm thẳng lên vị trí lông mày của hình vẽ.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, lúc ấy mới té ra nguyên nhân khiến Cố Sơ mới sáng ra đã hưng phấn như gà chọi là gì.
Sau khi ra tới sân huấn luyện, Lục Bắc Thâm thấy trên tấm bia đã cắm đầy tăm, nghiêng đầu nhìn rồi kinh ngạc: “Đây là vẽ sao?” Sau đó anh giơ tay sờ sờ: “Vẽ đẹp quá nhỉ!”
Những người khác đều không dám nói gì, có thể vì không đoán được anh đang không giận thật sự hay chỉ đang kìm nén cảm xúc. Lục Bắc Thâm đi tới bên tường cao. Cửa ải này như khắc tinh của Cố Sơ. Anh tươi cười nhìn cô ngã dập mặt từ trên tường cao xuống, sau đó qua kéo cô dậy.
“Sung sướng lắm phải không?” Cố Sơ nghiến răng. Cô cảm thấy bả vai đau đến bỏng rát.
Lục Bắc Thâm đáp một câu: “Đặc biệt thấy tiếc cho em!”
Cố Sơ không hiểu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

