Không phải cô không dám nhảy mà vì cơn đau sốc hông ban nãy vẫn chưa hết, càng lúc càng nghiêm trọng, mỗi một lần hít thở lại đau kịch liệt. Nhưng Cố Sơ bản tính ương ngạnh, đương nhiên sẽ không báo cáo với Lục Bắc Thâm. Cô cắn răng hơi động đậy, rồi đau nhói cả tim. Lục Bắc Thâm vòng qua bên kia tường cao, ngẩng đầu nhìn cô: “Nhảy xuống đi.” Lần này, giọng anh đã ôn hòa hơn không ít.
Cố Sơ thẫn thờ giây lát, rồi lại nhìn vị trí trước mắt mình. Cô dám khẳng định giờ mà cô nhảy chắc chắn là đâm thẳng đầu xuống. Lục Bắc Thâm dường như đã nhìn thấu tâm tư của cô nhưng vẫn tỏ ý bảo cô nhảy xuống.
Chết thì chết vậy. Cố Sơ nhắm chặt mắt, cả người lao xuống dưới.
Không đau như trong tưởng tượng.
Lục Bắc Thâm bất ngờ đón lấy cô, một giây sau lập tức bế cô rời khỏi sân huấn luyện, toàn bộ nữ sinh trên sân xôn xao cả lên. Cả người Cố Sơ vẫn còn mơ mơ màng màng, chớp chớp đôi mắt to liền nhìn thấy gương mặt tuấn tú trên đỉnh đầu. Cánh tay anh mạnh mẽ, rắn chắc, cứ thế bế cô đi một cách nhẹ nhàng.
Tới lúc Lục Bắc Thâm đặt cô xuống một bóng cây, cô mới hoàn hồn lại, khuôn mặt bất giác đỏ bừng. Lần này Lục Bắc Thâm không trêu đùa cô mà nói: “Hít sâu, nín thở, cuộn chặt tay lại thành nắm đấm, đánh mạnh vào chỗ đau dưới sườn, sau đó chậm rãi, từ từ hít thở sâu, lặp đi lặp lại nhiều lần.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


