Cố Duẫn nói xong thì đứng dậy hình như đi vào bếp rót nước.
Trịnh Tây Tây vùi mặt vào gối, chân không nhịn được giơ lên không trung vẫy hai lần.
Nghe thấy trong đại sảnh có động tĩnh, tưởng Cố Duẫn đã trở lại, Trịnh Tây Tây lập tức thay đổi vẻ mặt nghiêm túc, ngẩng đầu lên nhưng Cố Duẫn không quay lại, là cửa sổ bị gió thổi đến vang lên tiếng.
Trịnh Tây Tây nằm lại, thả lỏng tiếp tục vẫy chân.
Mặt hơi đỏ.
Gần tối, bầu trời trong xanh đột nhiên tối sầm, nhanh chóng biến thành một đám mây đen.
Cơn mưa rào mùa hè không báo trước mà đến, thậm chí còn kèm theo tiếng sấm ầm ầm.
Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn cùng nhau ăn tối, bên ngoài trời mưa gió to, hai người không tìm thấy chuyện gì làm, Cố Duẫn hỏi: “Tây Tây, em muốn xem phim không?”
“Có.” Trịnh Tây Tây đứng lên: “Anh chọn phim đi, em đi ép hai ly nước trái cây.”
Trịnh Tây Tây thích uống đồ có vị xoài, cô ép một ly nước xoài cho mình, sau đó pha một ly nước trái cây có độ cồn thấp cho Cố Duẫn.
Trước kia Trịnh Tây Tây thường ăn thức ăn rất thô, có thể ăn được là cô ăn, nhưng sau khi ở với Cố Duẫn, cuối cùng cô cũng bắt đầu chú trọng đến chất lượng cuộc sống, dù nấu ăn hay làm nước trái cây cô cũng sẽ chú ý đến cách trình bày.
Cô lấy một cặp ly thủy tinh xinh đẹp ra, đầu tiên rót nước uống đã chuẩn bị cho Cố Duẫn vào, bỏ thêm đá viên vào ly, sau đó cắt một miếng chanh cài vào miệng ly để trang trí, tìm một chiếc ống hút cắ.m vào.
Từ khi Trịnh Tây Tây bị Tằng Ngữ ngụy biện nói uống bằng ống hút sẽ có thể bảo vệ răng nên bình thường cô sẽ cắm ống hút vào.
Để ngon miệng hơn, cô cũng bỏ thêm ít đá vào ly nước ép của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)