Cố Duẫn đưa Trịnh Tây Tây đến quảng trường trung tâm.
Ở trung tâm quảng trường của trung tâm thành phố có một tòa tháp cao được xây dựng, là một kiến trúc mang tính biểu tượng của thành phố T.
Nói chung, những người đến đây chơi, dù họ không đến những nơi khác thì chắc chắn vẫn sẽ đến đây để chụp ảnh.
Cố Duẫn định buổi sáng dẫn Trịnh Tây Tây đi leo tháp, buổi trưa có thể đến một nhà hàng gần đó ăn trưa, đúng lúc gần đó có một thủy cung, Cố Duẫn nhớ hình như lúc trước Trịnh Tây Tây từng nhắc đến thủy cung, buổi chiều hai người có thể đi xem.
Anh nhanh chóng sắp xếp hành trình một ngày, Trịnh Tây Tây không phản đối.
Cố Duẫn: “Muốn.”
Trịnh Tây Tây: “Không cần.”
Hai người gần như đồng thời mở miệng, sau khi nhìn nhau, Cố Duẫn nói: “Không cần.”
Trịnh Tây Tây: “Muốn.”
Hai người nhìn nhau, người bán vé nhìn bọn họ một cách kỳ lạ, hỏi lại câu hỏi trước đó.
Cố Duẫn không nói gì nữa, Trịnh Tây Tây sờ mũi, chột dạ nói với Cố Duẫn: “Tôi muốn món quà đó.”
Ngoài nửa giá vé sau của gói cặp đôi còn được tặng một chiếc dây chuyền.
Cố Duẫn ho khan một tiếng: “Ừm, anh cũng cảm thấy có lẽ em sẽ thích mặt dây chuyền nhỏ này.”
Ban đầu nghe thấy gói cặp đôi này, xuất phát từ tư tưởng cầm thú không thể nói nào đó, Cố Duẫn muốn mua, dù sao lấy giảm giá làm vỏ bọc nên anh mua cũng không có gì kỳ lạ.
Nhưng sau khi nghe câu trả lời của Trịnh Tây Tây, anh mới nhận ra ở giai đoạn này nếu anh làm như vậy thì có lẽ sẽ khiến Trịnh Tây Tây cảm thấy khó xử nên anh thay đổi lời nói của mình cho phù hợp.
Trịnh Tây Tây nghĩ ngược lại.
Hôm nay cô tán tỉnh Cố Duẫn một lần, nếu lúc này cô lại mua gói cặp đôi thì quá rõ ràng, hơn nữa Cố Duẫn cũng không thiếu tiền, nếu Cố Duẫn nhìn thấy ý đồ đằng sau, cô không dám tưởng tượng sau đó phải làm gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)