Thạch Thiên Hào là siêu cấp cường giả, đối với độc dược tự nhiên có chút hiểu biết. Nghe qua tên Tử Ngọ Tang Mệnh Hoàn, biết rõ vật ấy kịch độc vô cùng.
Dáng sợ nhất là, cách điều chế của Tử Ngọ Tang Mệnh Hoàn này, thiên kì bách quái, chỉ có chín loại độc trùng cùng độc dược phối hợp cùng một chỗ, dùng thủ đoạn đặc thù luyện chế ra thành Tử Ngọ Tang Mệnh Hoàn.
Giờ phút này Thạch Thiên Hào mới biết được, nhất định phải đánh giá lại thủ đoạn của Lôi Đình huynh đệ này. Tuổi còn trẻ, vậy mà tính toán rất chu đáo thâm độc, đến nổi một kẻ già đời như hắn cũng không cách nào nắm bắt được.
Bất quá chuyện cho tới bây giờ, cũng chỉ có thể đi một bước, tính một bước mà thôi.
Nếu như làm quá, hai tên này nhất định sẽ giết chết Thạch Cao Phi, như vậy Thạch Thiên Hào hắn cho dù đem hai huynh đệ này bầm thây vạn đoạn, vậy còn có ích lợi gì chứ?
Bởi vậy, cục diện hôm nay, việc báo thù cho cháu, tạm thời bỏ qua một bên. Mục tiêu hàng đầu, chính là bảo trụ tính mệnh của nhi tử.
Hắc Thạch Thành chủ thậm chí có chút hối hận, tại sao lại để cho nhi tử đi làm chuyện này? Nếu như chỉ phái một thủ hạ đi xử lý, cho dù xảy ra chuyện, cũng không có bó tay bó chân như thế.
Thạch Thiên Hào biết rõ, mình đã quá khinh địch rồi. Cảm thấy hai huynh đệ kia tuổi còn trẻ, nghĩ rằng chẳng tạo ra được sóng gió gì, cho nên mới để Thạch Cao Phi đi, mục đích cũng vì rèn luyện Thạch Cao Phi mà thôi.
Không nghĩ tới thiếu niên đắc chí, tài trí song tuyệt như Thạch Cao Phi, lại bị hai huynh đệ kia bắt sống. Chỉ sợ bản thân Thạch Cao Phi giờ phút này, cũng phiền muộn tới cực điểm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


