Trên tường thành Đông môn, tiếng bước chân chỉnh tề đồng loạt vang lên, từng nhóm cung tiễn thủ xuất hiện, tất cả đều tập trung vào hai huynh đệ Nhậm Thương Khung.
Hắc Thạch Thành chủ Thạch Thiên Hào thần sắc uy mãnh, giống như hùng ưng, sải bước đi lên tường thành, ánh mắt hung hãn, hướng dưới cổng thành nhìn xuống.
Chỉ thấy Thạch Cao Phi giống như chó chết được vác trên vai. Không biết sống chết như thế nào.
Thạch Thiên Hào nội tâm tức giận, quả thực hắn muốn phát điên rồi. Tại Hắc Thạch Thành dừng chân bốn mươi lăm năm, Thạch Thiên Hào hắn đấu qua không biết bao nhiêu cường giả cự phách, cũng chưa bao giờ gặp qua một trận chiến như vầy.
Không nghĩ tới, hôm nay lại thất bại trước hai người trẻ tuổi này. Không những thế, nhi tử còn rơi vào trong tay của địch nhân.
Ánh mắt âm trầm nhìn xuống dưới thành, Thạch Thiên Hào tâm tình bên ngoài rất bình tĩnh. Ai cũng không biết hắn đang suy nghĩ cái gì.
Hai tay trong áo nhẹ nhàng siết chặt, lửa giận trong lòng không ngừng thiêu đốt: “Lôi Đình huynh đệ... cho dù các ngươi giả danh, Thạch Thiên Hào ta đuổi tới chân trời góc biển, cũng nhất định phải đem bọn ngươi bầm thây vạn đoạn!”
Trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng miệng lại quát:
- Trần Lôi, Trần Đình, huynh đệ các ngươi không nên chấp mê bất ngộ, mau sớm quy hàng. Để cho bổn thành chủ điều tra. Nếu như trong sạch, tự nhiên sẽ cho các ngươi một cái công đạo. Còn nếu như Hạ Thanh Dương là do các ngươi giết, cho dù chạy tới chân trời góc biển, bổn thành chủ cũng nhất định bắt bọn ngươi về quy án!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


