rận chiến này, thu hoạch rất lớn, điều này làm cho bọn hắn cảm thấy hết sức may mắn. Lại nhìn thời gian, đã đến thời điểm tập hợp.
Bốn người lập tức chạy như bay.
Trên đường đi, mọi người cũng không sợ bị đối thủ cạnh tranh gây khó dễ, nhao nhao từ chỗ tối đi ra, hướng địa điểm hội tụ mà đi.
Kể cả Vũ Phi Dương, Cao Hồng Tinh, trên đường đi đều có thể thấy được. Xem biểu lộ tự mãn kia của bọn hắn, có thể thấy được thu hoạch của bọn hắn không ít.
Chỉ có hành tung của Bắc Cung Dao cùng Tống Lam là phiêu hốt, mặc dù là ngày cuối cùng cũng không lộ diện. Hiển nhiên đây là cố ý ẩn nấp thân hình, không cho người khác thấy hành tung của các nàng.
Nhậm Thương Khung tự nhiên sẽ không hoài nghi, các nàng lại ở Thiết Giao Đảo mất mạng. Sở dĩ không hiện thân, nhất định là vì muốn tạo cảm giác thần bí, để cho mọi người không thể nắm chắc hành tung của các nàng .
Nếu như đến giữa trưa mà chưa tới, như vậy sẽ được xem là bị loại.
Bởi vậy, trước giữa trưa, võ giả chưa bị loại, toàn bộ đều tới nơi tụ hợp.
Theo số thứ tự, bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.
Căn cứ quy định của Thiên Các, chiến lợi phẩm của ai sau khi kiểm kê xong sẽ thuộc về người đó. Dù sao, đây cũng là thành quả mà bọn họ đổ máu mới có được, Thiên Các tự nhiên sẽ không tham một chút lợi nhỏ như vậy.
Số thứ tự của Nhậm Thương Khung hơi cao, hắn cũng không nóng nảy đi lên. Mà nhìn chung quanh một lần, thấy mười hai thành viên của gia tộc chỉ còn lại mười người.
Trong lúc ánh mắt đang băn khoăn đó, lại cảm giác có một ánh mắt đang nhìn hắn.
Nhìn quanh bốn phía, thì ra ánh mắt đó là của Bắc Cung Dao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


