Nhóm yêu linh này có tổng cộng hơn mười bốn con. Những yêu linh này, hiển nhiên cũng đã trải qua một đêm điên cuồng nên thần sắc có chút mệt mỏi.
Nhìn nanh vuốt cùng khóe miệng nhỏ ra đầy máu tươi, có thể thấy được bọn chúng đã trải qua một đêm giết chóc rất sảng khoái, tính cuồng sát đã được thỏa mãn.
Thấy biểu lộ của bọn chúng như vậy, liền biết rõ một đêm này, nhân loại võ giả chết ở trong tay bọn chúng nhất định không ít.
Mà mấy yêu linh còn lại, có hai đầu Trúc Cơ thất trọng yêu linh.
Đội ngũ như vậy, tổng hợp thực lực hiển nhiên hơn xa nhóm người của Nhậm Thương Khung bên này.
So sánh thực lực, đến cùng là ai giết ai, còn khó mà nói.
Nhậm Thương Khung ngừng thở, trong chốc lát liền có chủ ý. Hướng nhóm người Nhậm Tinh Hà ra hiệu, ý bảo bọn hắn không được hành động thiếu suy nghĩ, tại chỗ chờ hiệu lệnh của hắn.
Nhậm Thương Khung nhảy khỏi nơi ẩn nấp, vòng theo một đường khác, hướng bên trái chạy đi. Khi cách xa nơi ẩn nấp trước khoảng một dặm, cam đoan nhóm người của Nhậm Tinh Hà không bị phát hiện thì ngừng lại.
Đem Tùng Vân Tán cùng Thực Cốt Dịch lấy ra, lợi dụng địa hình chung quanh bắt đầu bố trí bẩy rập. Sự tình phát sinh vội vàng, khả năng bố trí bẩy rập của hắn cũng có hạn, nhưng tính nhắm vào lại rất mạnh.
Chỉ cần tiêu diệt được tên Ngưu Đầu Quái kia là mọi việc đại cát, còn những yêu linh khác, hắn căn bản không để vào mắt. Cho dù là hai đầu Trúc Cơ thất trọng yêu linh, hắn cũng dư sức đối phó.
Sau khi bố trí xong bẩy rập, Nhậm Thương Khung nhảy ra khỏi rừng cây, hướng về phía đội ngũ Yêu tộc kia thét một tiếng.
Đội ngũ yêu linh kia giết chóc một đêm, đúng là chiến thắng trở về, thời điểm đang cảm thấy rất mỹ mãn, bỗng nhiên nhìn thấy nhân loại võ giả xuất hiện, cả đám đều lộ ra vẻ cuồng nhiệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

