Trong xe chỉ huy bên ngoài.
Tống Thiên Hạ vẫn vô tư ngồi ăn nồi lẩu tự sôi của mình.
Lúc này, tầng một của nhà kho bỏ hoang đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của đội đặc nhiệm.
Cố Đình Sâm cất súng, đưa mắt nhìn khung cảnh tan hoang dưới đất cùng đám phần tử có vũ trang đã bị khống chế.
Chu Tranh đang dẫn người kiểm tra quân số và thu giữ vũ khí.
"Đội trưởng Cố, tầng một an toàn. Bốn tên có súng đều ở đây cả rồi."
Dưới tầng hầm, các cảnh sát của đội kỹ thuật cũng thuận lợi thu giữ toàn bộ cụm máy chủ, tên nghi phạm vừa định rút dây nguồn lúc nãy đã bị còng vào đường ống bên cạnh tủ máy.
Mọi chuyện dường như đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát.
Tiểu Vương ôm một thiết bị chuyên dùng để sao lưu dữ liệu, vội vã đi xuống cầu thang sắt.
Anh phải nhanh chóng sao chép dữ liệu cốt lõi, tránh để lâu sinh biến.
Tầng hầm rất tối, chỉ có đèn báo trên các tủ máy chủ chớp tắt liên tục.
Vừa đi đến dãy tủ trong cùng, biến cố bất ngờ xảy ra.
Một tấm bạt chống nước ngụy trang thành đống đồ linh tinh bỗng bị hất tung, một bóng người lao vọt ra với tốc độ cực nhanh.
Đó là tên thứ sáu đã được giấu từ trước!
Hắn không mang súng, trong tay chỉ cầm một con dao găm quân dụng ba cạnh. Rõ ràng hắn đã được huấn luyện tác chiến chuyên nghiệp, mọi động tác đều rất linh hoạt.
Tiểu Vương chớp mắt một cái, cổ đã lạnh toát, lưỡi dao găm có rãnh thoát máu đã kề sát động mạch cổ của anh.
"Đừng nhúc nhích!" Giọng nói khàn đặc vang dội khắp tầng hầm.
Các chiến sĩ đặc nhiệm lập tức chĩa súng, nhưng tên kia vô cùng xảo quyệt, cả người nấp gọn sau lưng Tiểu Vương.
Tiểu Vương sợ đến nhũn cả chân, chiếc máy sao lưu dữ liệu rơi xuống đất, vỡ tan tành.
"Lùi lại! Bỏ súng xuống!"
Tên nghi phạm lôi Tiểu Vương từng bước lùi về phía cửa thông gió dự phòng dưới tầng hầm.
Nghe thấy động tĩnh, Cố Đình Sâm từ tầng một lao xuống.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ánh mắt anh lạnh hẳn đi.
"Bình tĩnh." Cố Đình Sâm giơ hai tay, ra hiệu cho đội đặc nhiệm không được nổ súng: "Anh không thể trốn thoát đâu, bên ngoài đều là người của chúng tôi."
"Đuổi theo!" Cố Đình Sâm quát lớn.
Nhưng anh không nổ súng bừa bãi mà dẫn người xông lên mặt đất, chuẩn bị chặn đầu ở bên ngoài.
Cùng lúc đó, bên cạnh xe chỉ huy.
Tống Thiên Hạ đang ngồi xổm bên cạnh bánh xe, hai tay bưng hộp lẩu tự sôi mới ăn được một nửa. Miếng miến bản to còn hơi nóng, cô cúi xuống thổi hai cái rồi chuẩn bị đưa lên miệng.
Đúng lúc ấy, một hàng rào sắt hoen gỉ cách cô chưa đầy mười mét bị ai đó đạp tung.
Tên nghi phạm kéo theo Tiểu Vương mặt cắt không còn giọt máu chui ra từ cửa thông gió.
Vừa ngẩng đầu, hai người đã chạm mắt với Tống Thiên Hạ đang ngồi ăn lẩu.
Không khí như đông cứng lại.
Tên nghi phạm đơ người, hắn không ngờ ở đây lại có một nữ cảnh sát đánh lẻ.
Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Tống Thiên Hạ, trong mắt hắn lóe lên vẻ hung ác. Hắn đang lo vì phải kéo theo một tên đàn ông nên chạy không được. Nếu đổi sang bắt một nữ cảnh sát nhìn yếu ớt làm con tin thì vừa nhẹ hơn, lại càng khiến đội đặc nhiệm không dám manh động.
Nghĩ vậy, hắn đẩy Tiểu Vương ra, tay cầm dao găm lao thẳng về phía Tống Thiên Hạ.
Tiểu Vương ngã xuống đất, sợ đến hồn vía lên mây.
"Tiểu Tống, chạy mau!" Tiểu Vương hét khản cả giọng.
Tống Thiên Hạ nhìn tên đàn ông lực lưỡng đang cầm dao lao thẳng về phía mình, phản ứng đầu tiên của cô không phải là chạy, mà là vội cúi xuống nhìn nồi lẩu trong tay.
Chết rồi, sắp đổ mất rồi. Đây là bản cao cấp cô vừa bỏ ra mười tám tệ mua ở cửa hàng tiện lợi.
Khi lưỡi dao của tên nghi phạm chỉ còn cách mặt cô chưa đầy nửa mét, Tống Thiên Hạ di chuyển, đến cả nồi lẩu trên tay cô cũng không buông xuống.
Cơ thể cô trượt chếch sang trái nửa bước theo một góc độ khó tin, vừa khéo tránh được nhát đâm chí mạng.
Tên nghi phạm đâm hụt, còn chưa kịp hoàn hồn, bàn tay phải đang rảnh của Tống Thiên Hạ đã nhanh như chớp vươn ra.
Động tác của cô quá nhanh, nhanh đến mức không ai nhìn rõ, chộp trúng cổ tay đang cầm dao của tên nghi phạm.
Đó không phải một đòn khống chế thông thường, mà là kỹ thuật bẻ khớp tàn nhẫn nhất trong thế giới ngầm.
Cổ tay Tống Thiên Hạ khẽ xoay, mượn luôn đà lao tới của đối phương rồi ép mạnh xuống.
Rắc!
Một tiếng giòn tan vang lên, cổ tay của tên nghi phạm trật khớp ngay lập tức, con dao găm quân dụng rơi leng keng xuống đất.
Ngay sau đó, Tống Thiên Hạ nhấc chân phải lên, mũi giày da cảnh sát xé gió, đá mạnh vào dây chằng phía ngoài đầu gối của tên nghi phạm.
Rắc!
Lại một tiếng giòn tan vang lên, thân hình vạm vỡ cao hơn mét tám của tên nghi phạm đổ sập xuống như một khúc gỗ mục bị chặt đứt.
Toàn bộ quá trình còn chưa đến ba giây, mọi động tác liền mạch như nước chảy, dứt khoát gọn gàng, không một động tác thừa.
Tống Thiên Hạ vẫn bưng nồi lẩu, vẫn đứng vững tại chỗ, đến cả một giọt nước cũng không hề văng ra.
Cố Đình Sâm dẫn theo đội đặc nhiệm đánh bọc sườn từ bên hông, tất cả đều giơ súng, sẵn sàng xông vào khống chế.
Thế nhưng vừa lao ra, cả nhóm đều sững sờ đứng khựng lại.
Khung cảnh trước mắt quá kỳ lạ, tên cướp hung hãn vừa gào thét đòi chết chung giờ đang nằm úp mặt trong vũng bùn, cổ tay gập vẹo sang một góc kỳ quái, đầu gối cũng biến dạng.
Hắn đau đến mức sùi cả bọt mép, ngay cả sức kêu đau cũng không có.
Còn cô thực tập vô dụng của tổ chuyên án, lại đang bưng một hộp lẩu tự sôi, vẻ mặt vô tội đứng bên cạnh.
Chu Tranh trợn tròn mắt, nhìn tên nghi phạm dưới đất rồi lại nhìn sang Tống Thiên Hạ.
Đến cả anh, đội trưởng đội đặc nhiệm từng vô địch tán đả, cũng không nhìn rõ vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tiểu Vương vẫn ngồi bệt dưới đất, cằm như sắp rơi xuống ngực.
Thấy cả đám người nhìn chằm chằm vào mình, Tống Thiên Hạ thầm kêu một tiếng không ổn.
Đúng là phản xạ có điều kiện hại người mà!
Vừa rồi thấy nước lẩu sắp đổ, cô cuống quá nên vô thức dùng luôn kỹ thuật tháo khớp của đời trước.
Giờ biết giải thích thế nào đây?
Đầu óc Tống Thiên Hạ xoay chuyển cực nhanh. Cô đặt hộp lẩu xuống đất, hai tay ôm lấy cổ tay mình rồi phịch một cái ngồi bệt xuống.
"Ôi đau quá!" Nước mắt Tống Thiên Hạ nói đến là đến, cô nhăn nhó như đau đớn không chịu nổi: "Cổ tay tôi có phải gãy rồi không? Lúc nãy tên này lao tới làm tôi sợ quá đi!"
Vừa kêu đau, cô vừa nhìn Cố Đình Sâm đang đi tới: "Đội trưởng Cố! Có phải vừa rồi tôi bộc phát vượt mức bình thường không?"
Gương mặt cô vẫn còn đầy vẻ hoảng hốt như vừa thoát chết.
"Trước đây ở trường cảnh sát, tôi từng nghe huấn luyện viên nói khi con người rơi vào trạng thái sợ hãi tột độ, adrenaline tăng vọt sẽ bùng nổ sức mạnh khó tin!"
Cô chỉ vào tên nghi phạm đang sùi bọt mép dưới đất: "Lúc nãy tôi nhắm tịt mắt rồi vung tay loạn xạ, có phải hắn tự ngã không?"
Vung tay loạn xạ?
Tự ngã?
Khóe miệng Chu Tranh giật liên hồi.
Tự ngã kiểu gì mà cổ tay trật khớp, tiện thể còn đứt luôn dây chằng đầu gối? Cô coi dân đặc nhiệm là trẻ con chắc?
Cố Đình Sâm bước đến trước mặt Tống Thiên Hạ, đứng từ trên nhìn xuống người phụ nữ đang mải diễn trò.
Ánh mắt anh lướt từ cổ tay lành lặn của cô sang hộp lẩu bên cạnh, đến cả nước cũng chưa đổ một giọt. Rồi lại nhìn các khớp xương gãy lệch của tên nghi phạm dưới đất.
Khóe môi Cố Đình Sâm khẽ cong lên thành một nụ cười nửa như cười nửa như không.
"Thế à." Giọng anh bình thường, không nghe ra chút cảm xúc nào: "Nhắm mắt mà tiện thể cũng dùng được cả kỹ thuật tháo khớp."
Cố Đình Sâm khom người, nhìn thẳng vào đôi mắt đang lảng tránh của cô.
"Khả năng bộc phát của cô... đúng là rất chuyên nghiệp."
Tống Thiên Hạ ngơ ngác.
Xong rồi, cái máy radar hình người này lại nhìn thấu nữa rồi. Nhưng chỉ cần cô không nhận, chẳng ai làm gì được cô cả.
Tống Thiên Hạ nhe răng cười, để lộ tám chiếc răng trắng đều tăm tắp.
"Cảm ơn đội trưởng Cố đã khen! Điều đó chứng tỏ ngày thường tôi học thể dục đâu có uổng công, đến lúc nguy cấp vẫn biết tự bảo vệ mình!"
Cố Đình Sâm nhìn gương mặt dày như tường thành của cô, hiếm hoi lắm anh mới không vạch trần.
Anh đứng thẳng dậy, ra hiệu cho Chu Tranh.
"Đưa người đi. Đưa đến bệnh viện nắn lại khớp, xong thì áp giải thẳng về cục, thẩm vấn ngay trong đêm."
Anh lại liếc nhìn hộp lẩu dưới đất: "Ăn xong nhớ vứt rác. Đừng để xe chỉ huy ám đầy mùi dầu mỡ."
Cố Đình Sâm xoay người sải bước rời đi.
Tống Thiên Hạ thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán.
May thật, suýt nữa thì kết truyện luôn rồi. Lúc này Tiểu Vương mới hoàn hồn, vừa bò vừa chạy đến bên cạnh cô.
"Tiểu Tống! Vừa rồi ngầu quá!" Tiểu Vương kích động đến mức nói năng lắp bắp.
"Cô bảo là vung tay loạn xạ á? Là Lý Tiểu Long nhập mới đúng!"
Tống Thiên Hạ trợn mắt: "Được rồi anh Vương, mau đi sao lưu dữ liệu đi. Tôi chỉ là một cô gái yếu đuối thôi, vừa nãy thật sự sợ muốn vỡ mật ra này."
Tống Thiên Hạ nhặt hộp lẩu dưới đất lên, quyết định biến nỗi sợ thành cảm giác thèm ăn, ăn sạch chỗ miến bản to còn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


