Bầu không khí trong văn phòng tổ chuyên án nặng nề khiến người ta ngột ngạt.
Đã ba giờ sáng.
Tiểu Vương của phòng kỹ thuật ngồi trước máy tính, gõ bàn phím liên hồi.
Bên cạnh chất mấy sợi cáp dữ liệu đủ loại. Ngay giữa bàn là thiết bị màu đen cỡ nhỏ vừa tháo ra từ gầm quầy thu ngân của cửa hàng tiện lợi.
Tiểu Vương sốt ruột đến vã mồ hôi, vừa thay sang sợi cáp chuyển đổi thứ tư thì trên màn hình máy tính vẫn hiện lên một khung đỏ chói mắt.
"Không thể nhận dạng thiết bị."
Triệu Minh bưng cốc trà đặc đứng phía sau, liên tục thở dài.
"Đội trưởng, thứ này kỳ lạ quá." Tiểu Vương quay đầu lại, hai mắt đỏ ngầu: “Vừa rồi em dùng máy X-quang quét thử, bên trong không có nổi một con chip lưu trữ thông thường nào cả."
"Không có chip lưu trữ?" Triệu Minh ngớ người: “Vậy nó cắm dưới quầy thu ngân ba giây để làm gì?"
“Đây mới là điều khó hiểu nhất.” Tiểu Vương vò vò mái tóc vốn đã thưa của mình: “Nó không có Bluetooth, cũng chẳng có bộ phận kết nối mạng. Nói cách khác, bên trong hoàn toàn không có thiết bị nào để phát tín hiệu.”
Mấy cảnh sát khác trong phòng cũng xúm lại, ai nấy nhìn nhau không hiểu gì.
"Hay là thiết bị hẹn giờ tự gửi dữ liệu?"
"Không thể nào. Không có bộ phận kết nối mạng thì gửi bằng cách nào?"
Cố Đình Sâm đứng cạnh bàn làm việc, trên tay cầm sơ đồ đường đi của các vụ cướp cửa hàng tiện lợi.
Anh không nói gì, chỉ chăm chú nhìn tấm bản đồ thành phố Giang treo trên tường.
Bảy cửa hàng tiện lợi, cùng một cách gây án, đám người này tuyệt đối không đến vì tiền mặt.
Ở góc phòng, Tống Thiên Hạ đang ngồi tại bàn của mình.
Miệng cô ngậm một que cay, tay còn cầm gói khoai tây chiên vị nguyên bản, ăn ngon lành.
Nghe mấy chuyên gia bàn luận, cô thật sự không nhịn nổi, chỉ muốn trợn trắng mắt.
Chỉ vậy thôi mà cũng thấy kỳ lạ?
Cái đồ này ở chợ đen châu Cyril mười năm trước đã đầy rẫy rồi.
Hồi đó, đến học việc hacker hạng bét cũng chê không thèm dùng loại công cụ cắm ngoài thô sơ thế này.
Thứ này đem cho chó xem, chó còn phải lắc đầu.
Ăn xong que cay, Tống Thiên Hạ phủi vụn gia vị trên tay.
"Ờm..." Cô giơ một tay lên, dè dặt lên tiếng.
Trong văn phòng yên tĩnh, mọi người đồng loạt quay sang nhìn cô.
"Anh Tiểu Vương, hay anh thử nghĩ theo hướng khác xem." Tống Thiên Hạ chỉ vào thiết bị màu đen: “Bên trong không có chip lưu trữ, cũng không có bộ phận gửi dữ liệu. Vậy chứng tỏ nó vốn không cần tự lưu dữ liệu, cũng không cần tự truyền dữ liệu."
Tiểu Vương ngẩn người: "Ý cô là sao?"
"Đó là một thiết bị đánh cắp dữ liệu vật lý phiên bản rút gọn." Tống Thiên Hạ thuận miệng nói.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Triệu Minh đang bưng cốc trà cũng ngừng lại giữa chừng.
Tiểu Vương mở to mắt.
"Thiết bị đánh cắp dữ liệu vật lý? Nhưng không có đường truyền thì đánh cắp kiểu gì?"
Tống Thiên Hạ thở dài, nhìn Tiểu Vương với vẻ bất lực.
"Anh nhìn kỹ đầu cắm của nó đi." Cô chỉ vào thiết bị trên bàn: “Có phải dày hơn cổng USB bình thường một chút không? Chân đồng bên trong cũng dài hơn."
Tiểu Vương vội cầm đèn pin ánh sáng mạnh soi vào đầu cắm.
"Đệt!" Tiểu Vương buột miệng kêu lên: “Đúng thật! Chân cắm đã bị sửa!"
"Thế là đúng rồi." Tống Thiên Hạ ngáp một cái: “Đó không phải đầu cắm thông thường. Chân cắm của nó được chế lại, vừa cắm vào là nối tắt nguồn và cổng truyền dữ liệu trên bo mạch của quầy thu ngân."
"Nó không cần tự lưu dữ liệu, nó chỉ ép bo mạch thực hiện một lệnh sao chép dữ liệu."
Cô cầm cây bút trên bàn, vẽ lên bảng trắng một sơ đồ đơn giản.
"Sau khi dữ liệu được đóng gói, nó sẽ dùng luôn mạng Internet của cửa hàng để gửi thẳng lên một ổ lưu trữ đám mây ở nước ngoài. Cho nên chỉ cần ba giây là có thể rút thiết bị ra."
"Vì ngay từ lúc cắm vào, lệnh cài mã độc đã được ghi xuống tầng hệ thống của máy tính tiền."
Tiểu Vương nghe mà há hốc miệng, lập tức cầm tua vít, chỉ vài động tác đã cạy tung lớp vỏ nhựa của thiết bị.
Bo mạch bên trong lộ ra.
Quả nhiên, mấy sợi dây cực nhỏ được hàn chằng chịt ngay tại đầu cắm, rõ ràng là kiểu sửa thủ công để nối tắt cực kỳ thô bạo.
"Đỉnh thật..."
Tiểu Vương cầm bo mạch trong tay, vẻ mặt như sắp nghi ngờ cả cuộc đời.
"Rốt cuộc thiên tài nào nghĩ ra cái cách làm này vậy?"
Ánh mắt Triệu Minh nhìn Tống Thiên Hạ hoàn toàn thay đổi.
Nếu lần trước tháo bom chỉ là mèo mù vớ cá rán, thì lần này đến cả mạch điện do hacker tự sửa cũng hiểu.
Giải thích thế nào đây?
"Tiểu Tống này." Triệu Minh đặt cốc trà xuống, giọng đầy phức tạp: “Ngay cả công cụ gây án chuyên dùng của hacker mà cô cũng biết?"
Trong lòng Tống Thiên Hạ giật nảy lên.
Xong rồi! Bệnh nghề nghiệp lại tái phát!
Cái miệng này sao không chịu nghe lời vậy!
Cô thu lại vẻ mặt chuyên nghiệp, đổi sang nụ cười ngây ngô vô hại.
"Ôi giời ơi đội phó, thế là anh không biết rồi." Tống Thiên Hạ ưỡn ngực đầy tự tin: “Đây đều là kiến thức thường ngày mà!"
Tiểu Vương suýt phun cả ngụm máu, chỉ vào bo mạch đã sửa mà gào lên.: "Cô gọi cái này là kiến thức thường ngày á?"
"Đúng mà!" Tống Thiên Hạ gật đầu thật mạnh.
"Tối qua tôi mất ngủ nên nằm xem mấy video tuyên truyền của Trung tâm Chống lừa đảo Quốc gia."
Cô bắt đầu chém gió không chớp mắt: "Có một video tên là Cảnh giác với trò lừa dùng đầu đọc thẻ kiểu mới."
"Chú cảnh sát trong đó giải thích cực kỳ chi tiết, còn có cả mô phỏng 3D nữa. Tôi chỉ học lỏm rồi đem ra nói thôi."
Cả phòng yên lặng như tờ.
Khóe miệng Triệu Minh giật liên tục, mặt Tiểu Vương xanh lét.
Video tuyên truyền chống lừa đảo từ bao giờ dạy sâu đến thế Đến cả mạch điện sửa thủ công với nối tắt bo mạch cũng dạy?
Rốt cuộc là dạy chống lừa hay dạy người ta làm hacker?
"Giờ mấy chương trình phổ biến kiến thức khoa học... dữ dội vậy sao?" Triệu Minh nửa tin nửa ngờ.
Tống Thiên Hạ gật đầu chắc nịch.
"Chứ còn gì nữa. Bọn lừa đảo càng tinh vi thì mình càng phải hiểu rõ mới phòng được."
Vừa nói, cô vừa lấy điện thoại ra giả vờ vuốt vuốt.
"Hay để tôi gửi đường link vào nhóm của tổ chuyên án, mọi người cùng học nhé?"
Đúng lúc bầu không khí trở nên ngày càng kỳ quái.
Cố Đình Sâm, người nãy giờ vẫn im lặng lên tiếng.
"Không cần gửi."
Anh bước đến trước bàn làm việc, ánh mắt dừng trên gương mặt Tống Thiên Hạ hai giây.
Sau đó quay sang nhìn mọi người.
"Đồng chí Tống Thiên Hạ tiếp thu rất nhanh, bình thường cũng thích tìm hiểu các vụ án kiểu này. Đó là chuyện tốt."
Lời vừa dứt, không chỉ Triệu Minh và Tiểu Vương, mà ngay cả Tống Thiên Hạ cũng chết lặng.
Cô ngẩng đầu nhìn Cố Đình Sâm như vừa thấy ma.
Tên Diêm Vương sống này, sao lại chủ động giúp cô gỡ rối vậy?
Không phải anh vẫn luôn tìm cách lật mặt cô sao? Hôm nay mặt trời mọc đằng tây?
Tống Thiên Hạ rụt cổ lại, càng nghĩ càng thấy người đàn ông này chắc đang âm thầm chuẩn bị trò gì đó.
Cố Đình Sâm không để ý đến vẻ kinh ngạc của cô.
Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, nhanh chóng phân công nhiệm vụ.
"Đã hiểu nguyên lý rồi thì dễ xử lý."
Anh nhìn Tiểu Vương.
"Tiểu Vương, lần theo nhật ký mạng của cửa hàng tiện lợi. Chỉ cần dữ liệu đã được gửi đi thì chắc chắn sẽ để lại địa chỉ IP của ổ lưu trữ đám mây. Dù có đi qua bao nhiêu lớp máy chủ trung gian, cũng phải lần cho ra."
"Đến công an khu Bắc, lấy toàn bộ dữ liệu hậu trường của máy tính tiền ở bảy cửa hàng trong vòng một tháng gần đây để đối chiếu. Xem rốt cuộc bọn chúng đã lấy loại thông tin nào."
Cả văn phòng lại bận rộn.
Tống Thiên Hạ lặng lẽ lùi về góc phòng, cầm gói khoai tây chiên còn ăn dở lên, bỗng thấy không còn ngon nữa.
Ánh mắt Cố Đình Sâm nhìn cô lúc nãy...
Rõ ràng là có ẩn ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)