Sau khi vào thu, thành phố Giang liên tục hứng mấy ngày mưa dầm.
Nhiệt độ tụt xuống đột ngột.
Thời tiết quỷ quái thế này, đến cả đám côn đồ ngoài đường cũng lười ló mặt. Nhưng lúc nào cũng có vài kẻ vì tiền mà không màng sống chết.
Mười một giờ đêm.
Trong văn phòng tổ chuyên án, bầu không khí khá nặng nề.
Trên màn hình lớn đang phát đi phát lại một đoạn camera giám sát của cửa hàng tiện lợi.
Đó là một cửa hàng tiện lợi mở cửa hai mươi bốn giờ ở khu Bắc thành phố Giang.
Hình ảnh trong video hơi mờ, góc trên bên phải hiển thị thời gian là hai giờ mười lăm phút sáng.
Một người đàn ông mặc áo mưa đen, đội mũ bảo hiểm kín mít bước vào cửa hàng.
Cậu nhân viên đang ngồi gật gù buồn ngủ.
Người đội mũ bảo hiểm đi thẳng đến quầy thu ngân, thò tay dưới áo mưa rút ra một con dao phay sáng loáng.
"Đứng im! Lấy hết tiền ra đây!"
Dù không nghe thấy tiếng, nhưng nhìn động tác cũng biết hắn đang đe dọa.
Cậu nhân viên sợ đến hồn vía lên mây, vội vàng mở ngăn kéo máy tính tiền.
Tên cướp ra tay rất thô bạo.
Hắn túm lấy mấy trăm tệ tiền lẻ trong ngăn kéo, nhét hết vào túi, sau đó quay người bỏ chạy.
Toàn bộ quá trình chưa đến một phút. Nhanh gọn dứt khoát, không hề chần chừ.
Xem xong đoạn video, Triệu Minh gãi đầu, khó hiểu nhìn Cố Đình Sâm.
"Đội trưởng, không phải chỉ là một vụ cướp cửa hàng bình thường thôi sao?"
Triệu Minh chỉ vào màn hình.
"Giá trị vụ án chỉ hơn sáu trăm tệ, còn chưa đủ tiêu chuẩn của án nghiêm trọng. Bên công an khu Bắc xử lý là được rồi, tổ chuyên án mình nhận vụ này làm gì?"
Mấy cảnh sát khác cũng gật đầu theo. Bọn họ đều là lực lượng tinh nhuệ chuyên điều tra án giết người, án liên hoàn.
Giờ lại bảo đi bắt một tên cướp vặt, chuyên cướp cửa hàng tiện lợi, có phải hơi phí người tài rồi không.
Cố Đình Sâm ngồi sau bàn làm việc, xoay cây bút trong tay.
Gương mặt anh khuất dưới ánh đèn, trông càng lạnh lùng.
"Nếu chỉ có một vụ thì đúng là việc của công an khu vực."
Cố Đình Sâm ném một tập báo cáo tổng hợp lên bàn: "Nhưng đây đã là vụ thứ bảy trong ba ngày."
"Bảy cửa hàng tiện lợi, nằm rải rác ở ba khu khác nhau của thành phố Giang."
"Chiều cao, vóc dáng và cách gây án của nghi phạm đều hoàn toàn giống nhau."
"Quan trọng nhất..." Cố Đình Sâm gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn.
"Lộ trình gây án của chúng tạo thành một hình lục giác đều hoàn chỉnh. Đây tuyệt đối không phải đi cướp bừa khắp nơi, mà là một kế hoạch có mục đích rất rõ ràng."
Triệu Minh mở báo cáo ra xem, vẫn thấy khó tin.
"Chỉ vì mấy trăm tệ mà lên kế hoạch kỹ đến vậy sao? Tên cướp này đầu óc có vấn đề à?"
Tống Thiên Hạ ngồi ở bàn làm việc sát tường. Trong tay cô cầm chiếc bấm móng tay, vừa cắt vừa phát ra tiếng tách tách.
Nhờ Lâm Uyển bị điều đi làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự mấy hôm nay, trong tổ chuyên án không còn ai để mắt đến cô.
Thế là cô phát huy triệt để tinh thần lười biếng của mình.
Nghe Triệu Minh nói, cô uể oải ngẩng đầu nhìn lên màn hình lớn, đúng lúc video phát lại cảnh tên đội mũ bảo hiểm chộp tiền.
Động tác của Tống Thiên Hạ chợt dừng lại, chiếc bấm móng tay dừng giữa không trung.
Là người từng đứng trên đỉnh thế giới ngầm, khả năng nhìn ra chi tiết của cô gần như đạt đến mức đáng sợ.
"À này..."
Giọng Tống Thiên Hạ bất ngờ cắt ngang cuộc thảo luận, mọi người đều quay sang nhìn cô.
Cô chỉ lên màn hình.
"Tiểu Vương, phiền anh tua lại, dừng ở giây thứ ba mươi bảy."
Tiểu Vương ngẩn người, nhưng vẫn làm theo.
Khung hình dừng lại. Đó là cảnh tên đội mũ bảo hiểm cầm dao chĩa vào nhân viên, tay kia thò vào quầy thu ngân lấy tiền.
Tống Thiên Hạ đặt chiếc bấm móng tay xuống, chậm rãi bước tới.
"Phóng to thêm."
Sau khi phóng to, hình ảnh bị vỡ khá nhiều, nhưng vẫn đủ nhìn rõ động tác của tên cướp.
Tống Thiên Hạ đưa ngón tay chỉ vào góc dưới bên trái màn hình.
"Mọi người nhìn tay trái của hắn."
Ai nấy đều nhìn theo, tay phải của tên cướp cầm dao, còn tay trái lại không lấy tiền trong ngăn kéo.
Ngược lại, tay trái hắn thò xuống phía dưới quầy thu ngân bằng một tư thế rất gượng gạo.
Đó là nơi đặt thùng máy và đủ loại dây điện.
Do góc quay bị che khuất, camera chỉ ghi được cánh tay hắn dừng ở đó khoảng ba giây, sau đó mới rút ra để lấy tiền.
Triệu Minh ghé sát màn hình nhìn hồi lâu.
"Thì chứng minh được gì? Có khi hắn vô tình chạm vào phía dưới thôi."
"Không phải chạm." Tống Thiên Hạ lắc đầu.
Vẻ lười nhác trên mặt cô biến mất, thay vào đó là sự tập trung hiếm thấy.
"Nhìn độ căng của cơ tay là biết đây là động tác cắm rồi rút một thiết bị."
Cô quay sang nhìn Cố Đình Sâm: "Đội trưởng, phía dưới đó có gì?"
Ánh mắt Cố Đình Sâm trở nên sắc bén. Anh không trả lời, mà cầm ngay bộ đàm.
"Tổ khám nghiệm hiện trường! Lập tức đến hiện trường vụ thứ bảy. Tháo toàn bộ phần dưới quầy thu ngân cho tôi, đặc biệt là khu vực gần bo mạch dữ liệu. Kiểm tra thật kỹ!"
Mười phút sau.
Tổ khám nghiệm gửi tin về.
Trong tấm ảnh vừa truyền đến, ở một cổng dữ liệu kiểu cũ được giấu kín dưới quầy thu ngân...
Đang cắm một thiết bị siêu nhỏ chỉ cỡ chiếc USB.
"Đội trưởng Cố, tìm thấy một thiết bị sao chép dữ liệu!"
Giọng cảnh sát của tổ khám nghiệm run lên trong bộ đàm.
"Bên kỹ thuật vừa kiểm tra xong, thứ này đang điên cuồng sao chép toàn bộ lịch sử thanh toán và dữ liệu giao dịch của cửa hàng trong gần nửa tháng qua!"
Cả văn phòng tổ chuyên án náo loạn.
Triệu Minh hít vào một hơi mạnh: "Trời đất! Đây đâu phải cướp!"
Mục tiêu thật sự của bọn chúng không phải mấy trăm tệ tiền mặt, mà là luồng dữ liệu thanh toán khổng lồ của cửa hàng tiện lợi!
Số tiền mặt kia chỉ là vỏ bọc để đánh lạc hướng.
Cố Đình Sâm chống hai tay lên bàn, ánh mắt lạnh sắc như lưỡi dao.
"Vụ cướp thông thường đã nâng cấp rồi. Đây là một vụ đánh cắp dữ liệu tài chính quy mô lớn, có tổ chức và được lên kế hoạch từ trước."
Anh quay sang nhìn Tống Thiên Hạ.
Không biết từ lúc nào, cô gái đã lùi về góc phòng, tiếp tục cắt móng tay tách tách như không có chuyện gì.
Nhưng Cố Đình Sâm hiểu rất rõ.
Nếu không phải cô chỉ nhìn một cái đã phát hiện ra động tác cắm rồi rút thiết bị cực nhỏ ấy...
Thì giờ này cảnh sát vẫn còn đang coi đây là một vụ cướp cửa hàng bình thường.
Cách làm này quá quen thuộc. Đây chính là bước đầu tiên để dựng nên một mạng lưới rửa tiền ngầm!
Nhớ đến logo con chim nhắm mắt xuất hiện trên du thuyền mấy hôm trước.
Tống Thiên Hạ dám chắc, đám chó điên Dạ Kiêu kia đang âm thầm giăng một tấm lưới đen khổng lồ khắp thành phố Giang.
Mà cô, lại đúng lúc bước thẳng vào chính giữa tấm lưới ấy.
Xong đời rồi. Thế này thì còn sống yên ổn kiểu gì nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)