Giao diện xác nhận kết bạn hiện lên.
Tên WeChat là JX.
Ảnh đại diện là một bức tranh màu nước.
Một sinh vật kết hợp giữa chó lớn và đại bàng.
Thật trùng hợp.
Cô biết đó là nhân vật nào.
Còn trùng hợp hơn nữa...
Nếu cô đoán không nhầm thì JX chính là chữ cái đầu trong tên anh.
“...Tôi cũng rất thích.”
“Hửm?”
X hơi cúi đầu thêm một chút.
“The Last Guardian.”
“Ảnh đại diện của anh chính là Trico, sinh vật trong trò chơi ấy với thân và gương mặt của chó, đôi cánh cùng móng vuốt của chim ưng.”
X gật đầu.
“Ừm. Là một game rất hay.”
Mộ Nịnh đã nhận ra.
Anh rất lịch sự.
Nhưng giọng điệu lại khá xa cách.
Chỉ vì cùng thích một trò chơi...
Có lẽ vẫn chưa đủ để trở thành chiếc chìa khóa giúp cô đến gần anh.
Nhưng...
Thế là đủ rồi.
Chiến tích hôm nay...
Đủ để tối nay cô phấn khích mất ngủ đến ba giờ sáng.
“Vậy tôi không làm phiền anh nữa.”
Mộ Nịnh mỉm cười, chỉ về hướng căn hộ.
“Tôi phải về rồi.”
X gật đầu.
Hai người không nói thêm gì.
Cùng bước xuống bậc thang cuối cùng.
Mộ Nịnh đi về phía đông.
X rẽ sang phía tây con đường.
Đến cột đèn kế tiếp.
Trong cơn lâng lâng như mộng, Mộ Nịnh mới ngoái đầu nhìn lại.
Người đàn ông đeo balo đen một bên vai đã đi rất xa.
Bóng lưng toàn màu đen dưới ánh đèn vàng nhạt.
Tựa như một khung hình vừa được cắt ra từ giấc mơ.
Về đến nhà.
Tắm rửa xong.
Mộ Nịnh nằm vật xuống giường.
Mang theo tâm trạng thấp thỏm, cô bấm vào ảnh đại diện của X rồi mở vòng bạn bè.
Ảnh bìa vẫn là mặc định.
Chữ ký cá nhân cũng để trống.
May mà nội dung không hoàn toàn trắng xóa.
Anh không giới hạn thời gian xem.
Chỉ là đăng bài rất ít.
Nửa năm hoặc một năm mới đăng một lần.
Tổng cộng chưa đến mười bài.
Lướt vài cái đã xem hết.
Có đủ mọi thứ.
Ảnh chụp màn hình sau khi phá đảo game.
Ảnh núi tuyết và bầu trời trong một chuyến du lịch.
Ảnh mèo mèo chó chó...
Giống như chỉ khi chợt nhớ ra mình còn có mục "Vòng bạn bè" thì mới tiện tay đăng một bài.
Lướt đến cuối.
Bài đăng đầu tiên đã là sáu năm trước.
Hình như là ảnh chụp trong buổi team building.
Hơn mười người đứng trên bãi cỏ.
Anh đứng ở vị trí thứ ba tính từ giữa sang trái.
Vẫn chiếc áo phông đen quen thuộc.
Cao hơn tất cả mọi người.
Gầy gò.
Mang theo vẻ thảnh thơi và xa cách rất riêng.
Mộ Nịnh lưu bức ảnh.
Rồi chuyển tiếp cho Mạnh Mạnh.
[Mạnh Mạnh: Ảnh chụp chung giữa ngôi sao nào đó với đám bạn thường dân mà tớ không biết à?]
[morning: Ảnh của X.]
[Mạnh Mạnh: ...Anh đẹp trai nhất ấy hả?]
[morning: Yes.]
[Mạnh Mạnh: !!!]
[Mạnh Mạnh: Hợp lý.]
[morning: Hahahahaha.]
[Mạnh Mạnh: Kiếm đâu ra ảnh vậy?]
[morning: Tớ thêm được WeChat của anh ấy rồi. /cười ngốc]
[Mạnh Mạnh: !!]
Mạnh Mạnh không còn thỏa mãn với việc hóng chuyện qua tin nhắn.
Cô gọi ngay một cuộc gọi thoại, bắt Mộ Nịnh kể toàn bộ.
Mười mấy phút sau.
Hai người kết thúc cuộc gọi.
Mộ Nịnh vẫn hưng phấn như vừa nạp quá nhiều caffeine.
Không ngủ được.
Cô lại lật toàn bộ vòng bạn bè của X từ đầu đến cuối thêm một lần.
Không biết là ý thức bảo vệ quyền riêng tư quá tốt...
Hay đơn giản là lười chia sẻ.
Từ những bài đăng ấy, cô không tìm ra nổi một chút thông tin cá nhân nào về anh.
Tuổi tác.
Trường tốt nghiệp.
Công ty đang làm...
Tất cả đều là ẩn số.
Tin tốt là...
Cũng không phát hiện dấu vết của bạn gái.
Đương nhiên, không thể vì thế mà khẳng định anh còn độc thân.
Dù sao cũng có người vốn chẳng thích khoe chuyện yêu đương.
Anh thật sự là...
Một ẩn số.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)