"Thế nếu sau này biết con rể tương lai cũng làm ngành game thì chẳng phải sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với cậu luôn sao?"
"... Khoan đã? Ai là con rể tương lai?"
"Tỉnh Huyên chứ ai."
"Suỵt!"
Mộ Nịnh chột dạ nhìn quanh bốn phía.
"... Bọn tớ mới chỉ kết bạn WeChat thôi!"
"Cậu hấp dẫn thế này, chẳng phải chuyện sớm muộn sao?" Mạnh Mạnh cười nói.
"Đừng có phóng đại rồi mê hoặc đầu óc tớ."
"Đàn ông bình thường đều sẽ thừa nhận lời tớ nói là sự thật."
Mộ Nịnh bị dỗ đến mức khóe môi cong lên.
Mạnh Mạnh hỏi:
"Mấy hôm nay có tiến triển gì không?"
"Không."
"Chẳng phải có WeChat rồi sao? Không nhắn tin à?"
"... Không."
Ánh mắt Mạnh Mạnh đầy vẻ hoài nghi đối với thân phận một biên kịch game otome từng viết nên những cốt truyện nổi tiếng của cô.
"Anh ấy là người thật, đâu phải nhân vật do tớ tạo ra..."
"Thế mấy lời đường mật của cậu không có đất dụng võ chút nào à?"
"... Không."
"Thế thì hẹn đi ăn luôn."
"... Có phải ý đồ rõ ràng quá không? Lỡ bị từ chối thì xấu hổ chết mất."
"Không nhắn nữa thì sớm muộn cũng chỉ nằm im trong danh sách bạn bè thôi."
Mộ Nịnh thở dài.
Ăn cơm xong, hai người xem một bộ phim, lại đi dạo Miniso và cửa hàng đồ linh tinh, mua một đống đồ vừa rẻ vừa chẳng có tác dụng gì ngoài việc khiến tâm trạng vui hơn, rồi mỗi người tự gọi xe về nhà.
Tắm xong, Mộ Nịnh nằm trên giường, chỉnh sửa đơn giản những bức ảnh đồ ăn đẹp chụp hôm nay, chọn sáu tấm đăng lên vòng bạn bè, kèm dòng trạng thái:
"Từ hôm nay trở đi, mình sẽ tin rằng bất kỳ hai thứ tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau kết hợp với nhau đều hợp lý."
Đúng khung giờ mọi người hoạt động mạng xã hội nhiều nhất.
Vừa đăng lên đã nhận được vài lượt thích.
Cô kéo xuống làm mới.
Một bình luận hiện ra.
Tim cô gần như cũng theo đó mà đập loạn.
X: Cay không?
Mộ Nịnh bấm vào bình luận, đang định trả lời thì lại thoát ra, mở khung trò chuyện với Tỉnh Huyên.
[morning: [Ảnh]]
[morning: Em chụp thực đơn của quán rồi, anh có thể tham khảo nhé~ Có khá nhiều món không cay~]
Chẳng mấy chốc, phía trên hiện lên dòng chữ:
Đối phương đang nhập...
Mộ Nịnh luôn cảm thấy người quản lý sản phẩm nghĩ ra tính năng "Đối phương đang nhập..." chắc hẳn rất hiểu bí quyết khiến các mối quan hệ giữa người với người trở nên gắn kết hơn:
Chính là để mọi thứ lửng lơ chưa có kết quả.
Có ai nhìn thấy sáu chữ ấy mà lại không mong chờ đối phương trả lời chứ?
[X: Nếu tính theo thang điểm từ 1 đến 10 thì mức độ muốn quay lại quán này của em là bao nhiêu?]
[morning: 9 điểm.]
Dòng "Đối phương đang nhập..." hiện lên rồi biến mất liên tục, lâu hơn hẳn lần trả lời trước.
Đúng lúc cô đang đầy mong đợi...
Dòng chữ nhấp nháy biến mất.
Mộ Nịnh chộp lấy con búp bê bông Valerius bên gối, đập xuống mấy cái để kiềm chế cảm giác phát điên.
Đúng lúc cô định chuyển sang lướt Tiểu Hồng Thư thì bên trái hiện lên một tấm ảnh.
Một con búp bê bông đang tựa vào hàng sách.
Đội mũ pháp sư.
Quàng khăn đỏ.
Trong tay xách một lọ thuốc ma pháp.
Là Nova.
[morning: Hàng chính thức à? Hình như em chưa từng thấy bên anh mở bán, hay là em bỏ lỡ rồi?]
[X: Bộ phận vận hành cho rằng doanh số sẽ không tốt nên cuối cùng không sản xuất hàng loạt.]
[morning: ... Anh đang khoe đúng không? /gõ đầu/gõ đầu]
[X: Không.]
Ngay sau đó...
Lại là dòng "Đối phương đang nhập..." nhấp nháy liên tục.
Rốt cuộc là tin nhắn gì ghê gớm đến mức khiến anh phải do dự lâu như vậy?
[X: Nếu em thích thì tặng em.]
[morning: Thật hả?!]
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)