Bố mẹ của Mộ Nịnh đều là giáo viên. Quê cô ở một thành phố cấp địa khu không phải thủ phủ tỉnh. Bố dạy Lịch sử cấp ba, mẹ dạy Toán cấp hai.
Họ chính là kiểu giáo viên điển hình trong mắt người đời: nghiêm khắc, bảo thủ, tận tụy. Và cũng vô cùng truyền thống.
Cho đến tận bây giờ, họ vẫn không mấy ủng hộ việc Mộ Nịnh bước chân vào ngành game. Theo họ, nếu đã học chuyên ngành tiếng Anh thì con đường nghề nghiệp ổn thỏa nhất đương nhiên là về quê ở Sở Thành thi công chức; lựa chọn tiếp theo là thi chứng chỉ sư phạm để giống họ, làm giáo viên tiếng Anh; nếu không thì ít nhất cũng nên vào các trung tâm dạy thêm đã bị chính sách cắt giảm mạnh nhưng vẫn còn tồn tại lay lắt để làm giáo viên phụ đạo. Tệ hơn nữa thì cũng nên giống một đàn chị khóa trên tên Hạ Ly, từng học cùng chuyên ngành tiếng Anh với cô và cũng là học trò cũ của ông Mộ, làm công việc vận hành có liên quan đến quốc tế.
Nếu không thì sáu năm trời khổ sở học tiếng Anh để làm gì?
Đương nhiên Mộ Nịnh không dám cãi lại:
Để con có thể chơi mọi tựa game không có bản dịch tiếng Trung mà không gặp trở ngại chứ sao.
Trong nhóm chat gia đình, hai thầy cô thỉnh thoảng lặng lẽ gửi vào một bài viết từ tài khoản công khai. Nội dung khi thì là cơ quan quản lý siết chặt việc cấp giấy phép phát hành game; khi thì là hàng trăm công ty khởi nghiệp ngành game ở một thành phố nào đó phá sản; khi thì là một cơ quan truyền thông chính thống nào đó lại đăng bài chỉ trích một trò chơi nào đó mang yếu tố gợi dục, đầu độc thể chất và tinh thần thanh thiếu niên; khi thì là chuyên gia nào đó phân tích rằng thời kỳ hoàng kim của ngành game đã kết thúc...
Tóm lại, suốt bao năm qua, họ vẫn luôn ôm một mong ước rất giản dị:
Tốt nhất là ngành "ma túy điện tử" này cũng bị cấm triệt để như ngành dạy thêm, như vậy cô sẽ ngoan ngoãn về quê thi công chức hoặc thi chứng chỉ sư phạm.
Mạnh Mạnh cười ngặt nghẽo.
May mà màn "tai nạn" như dự đoán đã không xảy ra.
Thậm chí còn có vài món khá ngon.
Quả nhiên, rất nhiều thời điểm trong đời con người đều là quá trình hình thành định kiến, củng cố định kiến, hoặc lật đổ định kiến.
Mộ Nịnh cắn một miếng bánh sữa nướng sốt hoa hồng rồi tiếp tục:
"Có lần tớ không nhịn được, gửi hẳn một báo cáo thống kê để phản bác. Trong đó viết rằng quy mô kinh tế của ngành game Trung Quốc đã vượt mười nghìn tỷ nhân dân tệ, riêng một công ty game hàng đầu đã đóng thuế tới mười lăm tỷ."
"Rồi sao? Cô chú trả lời thế nào?"
"Mẹ tớ phải sáu tiếng sau mới nhắn lại, hỏi rằng: Vậy ngành bất động sản đã nguội lạnh bây giờ, mấy năm trước quy mô là bao nhiêu tỷ?"
Mạnh Mạnh cười nghiêng ngả.
Mộ Nịnh bất lực.
"Cậu bảo tớ tự chuốc nhục để làm gì cơ chứ?"
"Họ không tò mò chút nào về công việc của cậu à?"
"Không. Trước với sau đợt game bọn tớ mở thử nghiệm công khai chẳng phải phát rất nhiều PV quảng bá sao? Bố tớ xem xong liền bảo lời thoại quá lộ liễu, hỏi có phải tớ viết không, còn bảo con gái thì đừng sáng tác mấy thứ như vậy."
"Cứu mạng."
Mộ Nịnh nhún vai.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)