“Mẫu thân, không cần tiễn người này.” Uông Vĩnh Chiêu nói một xong thì Uông Hoài Thiện lập tức hô lên.
Hắn vừa nói thì Uông Vĩnh Chiêu đã mắt lãnh mà tức giận ý nhìn lại nhưng Uông Hoài Thiện càng phẫn nộ thật sự. Hắn cũng không cam lòng mà trừng lại, vì thế hai người có bộ dạng cực kỳ giống nhau cứ thế mở to hai đôi mắt giống nhau y đúc, nhướng mày mà trừng đối phương.
Trương Tiểu Oản vốn còn đang nghĩ phải dùng lời gì để cực tuyệt thấy thế thì không biết khóc hay cười.
“Mẫu thân……” Uông Hoài Thiện trừng mắt nhìn một hồi thì vẫn không cam lòng yếu thế mà mạnh mẽ trừng mắt nhìn Uông Vĩnh Chiêu không chớp một chút nhưng miệng thì réo tên người sẽ khẳng định đứng bên phía hắn.
Lúc này từ xa truyền đến ánh đuốc và tiếng Trương Tiểu Đệ đang gọi người, “Đại tỷ, Tiểu Lão Hổ, đại tỷ, Tiểu Lão Hổ……”
“Tiểu cữu cữu tới.” Lúc này Uông Hoài Thiện cũng không trừng mắt với Uông Vĩnh Chiêu nữa àm bắc tay làm loa hét to cậu mình, “Tiểu cữu cữu, tiểu cữu cữu……”
Trương Tiểu Đệ nhanh chóng đi tới nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của Uông Vĩnh Chiêu thì hắn theo bản năng căng cứng người, đôi mắt cũng trừng thật lớn.
Tiểu Lão Hổ thấy cậu hắn đang tươi cười thì rất hào phóng mà gật đầu vươn tay. Trương Tiểu Đệ lập tức mặt mày hớn hở mà ôm lấy hắn, lại đưa cây đuốc cho chị mình. Ôm Tiểu Lão Hổ rồi, hắn mới nhỏ giọng thét lên, “Tiểu cữu cữu ôm Tiểu Lão Hổ trở về nhà làm gì nào?”
“Trở về rửa mặt rửa chân đi ngủ!” Uông Hoài Thiện cười ha ha mà tiếp lời cậu hắn, hoàn toàn quên mất người hắn vừa trừng mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



