Nói xong Tiểu Lão Hổ cảm thấy may mắn trong lòng. Cũng may nhà bọn họ đã dọn đi, nếu không di nương cả ngày trốn trong phòng không thể ra nắng kia lại tiêu tiền của mẹ hắn và hắn.
Hắn nghĩ đến nhập thần, sau đó còn vỗ vỗ ngực mình, thở ra một hơi thật to và hoàn toàn không để ý đến ánh mắt lạnh của Uông Vĩnh Chiêu đang nhìn mình.
“Hắn còn nhỏ.” Trương Tiểu Oản nhàn nhạt nói, sau đó kéo Tiểu Lão Hổ đến trước mặt, ngồi xổm xuống sửa sang lại xiêm y cho hắn rồi ôn hòa nói, “Con ra ngoài chơi đi.”
Dưới ánh mắt không cho phép cãi lại của nàng, Tiểu Lão Hổ không tình nguyện đi ra ngoài. Trên đường hắn còn quay đầu lại một lần, Trương Tiểu Oản không thể không lại ra hiệu cho hắn đi mau.
Nàng cười xem hắn rời đi rồi mới quay đầu nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Đến chiều tối là đón tân nương tử, ngài có muốn tới nhà chính ngồi không?”
Theo lễ thì Uông Vĩnh Chiêu là anh rể, tòa nhà này trên danh nghĩa cũng là của Uông gia. Hơn nữa hắn làm quan, đi nhà chính ngồi với cha mẹ nàng cũng là hợp lý. Nhìn dáng vẻ hiện tại của hắn không giống sẽ đi nên Trương Tiểu Oản chỉ đành phải hỏi cho phải phép. Nếu hắn tự giữ thân phận mà không đi đến nhà chính ngồi thì càng tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


