“Ngươi……” Lưu Nhị Lang nhìn em gái mình dập đầu trước mặt giống như đang cầu xin một vị quan lão gia tha mạng cho cả nhà nàng thì vừa tức lại giận nhưng cũng không biết nói gì.
Trương Tiểu Oản không nói gì, chỉ từ phía sau ôm lấy nữ nhân so với anh trai của mình thì còn già nua hơn để ngăn bà không dập đầu nữa.
Con người ấy mà, tồn tại được đã khó. Lưu Tam Nương muốn nàng gả ra ngoài để có ngày lành, có cơm no. Ngày ấy nàng xuất giá bà cũng không đưa nàng được một đoạn đường. Biết nàng sống không tốt hàng đêm bà đều gặp ác mộng, như vậy sao có thể nói không đau lòng nàng?
“Ngươi, các ngươi……” Lưu Nhị Lang giận trừng mắt bọn họ, sau đó lại nhìn đôi mắt lạnh băng của Trương Tiểu Oản thì không khỏi cười lạnh nói, “Để ta nhìn xem các ngươi sẽ có kết cục tốt gì.”
Nói xong ông ta phất tay áo bỏ đi. Trương Tiểu Oản ôm Lưu Tam Nương đang khóc không thành tiếng ở trong lòng, nhẹ nhàng trấn an bà, “Đừng sợ, người một nhà chúng ta ở bên nhau một ngày thì một ngày. Nếu có một ngày thật sự sống không được thì con sẽ sắp xếp cho đệ đệ và muội muội thỏa đáng, mẫu thân cứ yên tâm. Đến lúc đó trời có sập thì bọn họ cũng không việc gì.”
“Tiểu Oản, con gái của ta……” Lưu Tam Nương nghe vậy thì ngẩng đầu nhòn nóc nhà gọi tên đứa con gái số khổ của mình, rồi lại không nhịn được mà khóc rống lên.
Lúc này, Trương A Phúc ngồi sau lưng bà cúi đầu yên lặng lau mắt, Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Đệ cũng nắm chặt tay, nhịn khổ sở và khuất nhục trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
