Hồ Cửu Đao nghe được thì cũng tán thưởng, “Nhiều thế cơ à? Chắc là vì mọi người thích cháu lắm nên mới cho nhiều như thế.”
“Chính là vậy! Mọi người rất là thích cháu, buổi sáng hôm nay là ngoại tổ mẫu đi giàu cho cháu. Bà còn làm giày mới cho cháu, nhưng mẫu thân bảo không được đi ngay mà chờ mấy ngày nữa mứoi được đi đến đây cho mọi người xem.” Uông Hoài Thiện lúc này giơ giơ chân lên, đặc biệt cho mọi người xem giày hôm nay bà ngoại hắn đi cho hắn, cằm Tiểu Lão Hổ cứ gọi là hếch hết cả lên, bộ dáng đắc chí cực kỳ. Hắn còn không quên khoe tiếp, “Đại cữu cữu sáng nay còn đưa cháu đi tới tận chỗ rẽ vào thôn, nhìn cháu đi thật xa mới về! Tiểu cữu cữu còn nói sau khi tan học sẽ tới cửa thị trấn đón cháu về ăn cơm.”
Hiện giờ hắn không chỉ có mẹ mà còn có cậu đưa hắn đi học đường, rồi có người đón hắn về nhà!
Cái này phải nói là lợi hại hơn nhiều so với Hồ Côn chỉ được cha đón một lần duy nhất mà đã được mọi người hâm mộ.
Tiểu Lão Hổ khoe khoang xong thì sốt ruột chạy đến học đường khoe khoang với tiên sinh và đám anh em cảu mình. Lúc này hắn vội nhét một miếng kẹo vào mồm Đại Bảo sau đó ngồm xổm xuống thét to, “Đại Bảo, mau đi thôi, Lão Hổ ca ca cõng đệ đi học đường nào.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)