“Làm sao thế?” Trương Tiểu Oản kinh ngạc.
Uông Vĩnh Chiêu bế nàng lên, lại đặt nàng xuống ghế sau đó phất áo choàng ngồi xuống theo. Hắn nhìn khuôn mặt bình tĩnh pha chút nghi hoặc của nàng rồi cười nói, “Ngươi quả thật là thú vị vô cùng.”
Trương Tiểu Oản đạm mạc cười, “Là chuyện tốt?”
“Ừ.” Uông Vĩnh Chiêu lại dán đến, nhìn kỹ mặt nàng rồi nói, “Chuyện cực kỳ tốt.”
Trương Tiểu Oản đứng dậy, cầm ấm trà rót một chén đặt trước mặt hắn rồi nói, “Vậy là tốt rồi.”
Uông Vĩnh Chiêu thấy nàng không kinh ngạc không tò mò, lại càng không hỏi thì cười khẽ một tiếng rồi không nói gì. Lúc đi ngủ hắn có chút lãnh đạm, Trương Tiểu Oản cũng không cho là đúng mà chỉ hầu hạ hắn lên giường sau đó thổi tắt đèn. Đợi phòng ngủ hoàn toàn đen nàng mới cởi hết xiêm y trên người, cứ thế chui vào trong chăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
