Trương Tiểu Oản quay đầu lại nhìn hắn một cái nhưng không nói gì. Nàng gọi một bà tử đáng tin cậy tới, gọi Thính quản gia mang thuốc trị thương tới. Lúc nàng bôi thuốc cho Uông Vĩnh Chiêu thì nhẹ giọng hỏi một câu, “Cần gọi đại phu tới xem chút không?”
“Không cần.” Uông Vĩnh Chiêu nói một câu này nhưng mồ hôi trên trán hắn lại rơi xuống như mưa.
Chờ băng bó xong Trương Tiểu Oản lót gối đầu cho hắn, lại thấy hắn rũ mắt thì nàng cũng ngồi yên một lúc mới lặng lẽ đứng dậy.
Trương Tiểu Oản cúi đầu cầm khăn lau mặt cho hắn sau đó ra cửa gọi Thính quản gia vẫn đang đứng chờ nói, “Đi mời đại phu tới.”
Thính quản gia lĩnh mệnh đi ra ngoài, Trương Tiểu Oản lại để bà tử đi đun nước ấm còn mình trở lại trong phòng nhìn nam nhân hơi thở thoi thóp kia đang an tĩnh nằm, mày nhíu chặt thì nhẹ lắc đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


