An trí xong cho đám gia binh đó, Trương Tiểu Oản lại lấy vàng Thế Tử Phi cho nàng đưa cho Uông Vĩnh Chiêu. Uông Vĩnh Chiêu nhận lấy mở ra vừa thấy thì tròng mắt một khắc thiếu chút nữa lòi ra. Lúc này Trương Tiểu Oản đã đi xa, Uông Vĩnh Chiêu như trúng tà mà nhìn chằm chằm bóng dáng nàng, không biết rốt cuộc nàng biết được bao nhiêu việc của hắn.
Hắn lại cực kỳ không yên tâm, gọi thám tử được phái đến theo dõi nàng hỏi tinh tế nhưng vẫn không hỏi ra cái gì. Phụ nhân kia ngày thường ngoài trồng rau, làm chút việc may vá hoặc đánh cờ với Mạnh tiên sinh thì không làm gì cả, cũng không gặp người nào.
Uông Vĩnh Chiêu hồ nghi thật sự, chỉ thấy đứa nhỏ kia không tới mấy ngày đã quen thuộc gia tướng của hắn như người nhà, lại nghĩ đến những lời phụ nhân kia nói trước đây thì cuối cùng chỉ thở dài một hơi.
Phụ nhân này chung quy cũng có chỗ khác người. Khác không chỉ ở chỗ nàng chưa từng khuất phục lại tàn nhẫn hơn người mà còn ở chỗ nàng biết thu mua nhân tâm. Một phụ nhân như thế, biết co được dãn được thì đứa con nàng nuôi nấng sao có thể là vật trong ao?
Ngờ vực của Uông Vĩnh Chiêu đối với nàng thì Trương Tiểu Oản cũng biết ít nhiều, nhưng nàng chẳng quan tâm nhiều thế được. Tĩnh Vương Phi bên kia lại phái người đưa tới lời nhắn để nàng dọn về ở với Uông Vĩnh Chiêu mà nàng có thể nói không sao?
Cho dù Tĩnh Vương bên kia không nói rõ nhưng nàng nhiều ít cũng có thể đoán được một chút. Những người này lén làm việc quỷ, mà Mạnh tiên sinh cũng nói Tĩnh Vương bị giam cầm, Uông Vĩnh Chiêu bị đoạt quyền nhưng bọn họ không có khả năng không biết được và cũng không có khả năng không có ứng phó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


