Từ chi tiết nhỏ có thể nhìn ra phương hướng lớn. Thế Tử kia không đơn thuần chỉ muốn ngồi lên bảo tọa kia mà qua thời gian Trương Tiểu Oản đã có thể nhìn thấy sự bất đồng.
Nhưng chỉ có như thế thì chưa đủ, nàng đồng thời cũng là một người mẹ, nếu có thể thì bất luận thế nào nàng đều muốn tận sức bảo vệ con mình.
“Không ngại, để lại chút đường lui cũng tốt.” Mạnh tiên sinh nhỏ giọng mở miệng nói.
Trương Tiểu Oản quay đầu, hơi hơi mở miệng hỏi, “Tiên sinh, ta không nhìn thấu Đại công tử này, ngài có thể nhìn thấu không?”
Nàng biết quá ít về thời cuộc này, càng không biết Uông Vĩnh Chiêu ở chiều dã thể hiện ra sao. Nhưng mấy năm nay Uông Vĩnh Chiêu ở trước mặt nàng luôn là người có ý chí sắt đá, lá mặt lá trái, có thể nâng lên cũng có thể đặt xuống. Hắn có thể tàn nhẫn đến mức ngươi chết trước mặt hắn cũng không chớp mắt nhưng lúc cần thiết hắn cũng có thể diễn trò để ngươi hạ thấp cảnh giác.
Hắn nâng quá cao, hạ quá thấp, Trương Tiểu Oản không dám coi khinh hắn mà chỉ có thể tận lực hạ thấp bản thân để bản thân lộ ra yếu ớt để mong hắn có thể bớt cảnh giác với mẹ con nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


