Lần này cứ cách vài ngày Uông Vĩnh Chiêu đều tới, có một ngày hắn đột nhiên không tới nữa khiến Trương Tiểu Oản cũng nhẹ nhàng thở ra.
Đợi Uông Hoài Thiện lại trở về, hai mẹ con thực sự mới vui vẻ được một ngày. Hai người mang theo thức ăn ra bờ sông chơi một ngày, cho dù chỉ bắt được hai con cá không lớn không bé nhưng không có người ngoài quấy rầy nên ngày qua thật sự vui vẻ.
Nàng cùng Uông gia đại công tử qua nhiều năm như vậy đã sớm không còn là vợ chồng bình thường nữa rồi. Nàng không hận hắn, nhưng cũng không thích hắn, cùng lắm là ôn nhu đối xử với hắn thôi. Nàng có thể thành toàn cho dục vọng khống chế và giữ mặt mũi cho hắn thôi. Còn chuyện thân mật hơn thì Trương Tiểu Oản cảm thấy khả năng này không cao.
Uông Vĩnh Chiêu đối với nàng không có dục vọng, Trương Tiểu Oản cũng biết điều này. Nàng có thể nhìn thấy từ ánh mắt hắn, nếu không hắn đã qua đêm ở đây. Nhưng có hứng thú với nàng, điều này là không thể phủ nhận và nàng không thể để loại hứng thú này duy trì lâu dài. Nếu dài quá nó sẽ biến chất thành một thứ khác.
Lần này Thế Tử ban cho hắn mỹ nhân mà hắn đã từng liếc mắt vài lần, cứ thế nàng bên này cũng rảnh rang hơn. Uông Hoài Thiện nói nếu Uông Vĩnh Chiêu lại đến lẩm bẩm làm phiền nàng thì hắn sẽ lại cầu Thế Tử thưởng thêm mỹ nhân cho cha hắn.
Lời hắn nói chỉ là lời vô tri, nhưng Trương Tiểu Oản cảm thấy chỉ cần không phải cố tình thì kỳ thật đây cũng là biện pháp tốt. Nam nhân ấy mà, có người trong lòng rồi sẽ khác. Có mỹ nhân ở trong lòng thì người ta sẽ có nhiều việc để làm, thời gian và tâm tư đều dành ở đó nên sẽ không để ý tới những nơi khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
