Người ở bên kia luyện kiếm nháy mắt, xoay người nhảy lên không trung, kiếm chiêu dần dần thao luyện từ đầu đến cuối.
Bên này Trương Tiểu Oản cũng chưa dừng, cũng không nháy mắt mà chỉ hờ hững bình tĩnh nói, “Không có thừa, khối này chỉ đủ làm một đôi ủng nhỏ.”
Nàng nói xong thì hơi thở lạnh lẽo phía sau hơi ngưng. Trương Tiểu Oản không nhanh không chậm cầm kim cọ cọ trên da hổ sau đó tiếp tục khâu.
Đứa nhỏ ngày càng lớn, chân cũng thế, vì để hắn mặc thoải mái nên Trương Tiểu Oản phải làm mấy đôi giày mỗi năm cho hắn thay đổi. Hiện tại hắn ở bên ngoài, không biết sẽ phải đi bao nhiêu đường, chạy qua bao nhiêu nơi nên Trương Tiểu Oản càng phí nhiều công sức làm giày cho hắn hơn. Giày bình thường chỉ cần 5 tầng đế đã là giày tốt nhưng nàng phải nạp bảy tầng.
Buổi tối Uông Hoài Thiện nằm ở trên giường thao thao bất tuyệt mà nói về những người và việc hắn gặp qua với mẹ hắn. Trương Tiểu Oản ngồi ở mép giường nhìn hắn và lắng nghe một cách nghiêm túc. Ngẫu nhiên có chỗ nghe không hiểu nàng sẽ nhẹ giọng hỏi hắn cụ thể hơn, Uông Hoài Thiện cũng nói đến cẩn thận.
Lúc nói đến chuyện Thế Tử gia cực kỳ tán thưởng hắn, Trương Tiểu Oản vuốt vết thương do thích khách chém lên tay hắn hỏi, “Còn đau không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

