Dạo trước ở đây có một người phụ nữ nhảy lầu tự sát đấy, hôm nay đúng đầu thất của người ta luôn, đoạn đường xảy ra chuyện chỉ cách chỗ mình tầm một trăm mét thôi...”
Thẩm Ngư mặt không đổi sắc bồi thêm một câu: “Cậu đang ngáng đường tôi quét rác đấy...”
Khán giả trên kênh lập tức cười vào mặt Đại Hải.
-- Cho chừa cái tật tơn hớt, chị đẹp thèm đếm xỉa đến mày đâu. -- Bình thường mồm mép tự xưng là soái ca, đứng trước mặt chị gái mày có khác gì cục đá đâu? -- Sắc đẹp hại người rồi. Chủ phòng, ngưng mê mẩn chị gái đi, mau nhìn phía trước kìa. Tao có cảm giác cái đoạn đường đó tối tăm một cách dị thường, đèn đường cũng chả cứu vãn nổi. -- Đậu xanh! Mọi người có thấy cái cây bên kia không? Gió yêu quái! Gió ma đó! -- Chủ phòng cẩn thận!
Thấy bình luận nhắc nhở, Đại Hải theo bản năng phóng mắt nhìn về phía trước, vừa liếc một cái đã giật thót mình.
Chỉ thấy cái cây ngay sát đoạn đường xảy ra tai nạn cách đó một trăm mét đang rung bần bật dù trời không một gợn gió, tạo thành sự tương phản rõ rệt với mấy hàng cây đứng im thin thít xung quanh. Hơn nữa đúng như fan vừa bảo, ánh đèn đường chỗ đó mờ mịt đi hẳn, trông cứ như bị chập điện vậy.
“Á...” Đại Hải không kìm được tiếng la, vội vàng xáp lại gần người sống duy nhất ở đây là Thẩm Ngư, run rẩy nói: “Chị gái, chị mau nhìn đằng trước kìa, có phải tôi bị quáng gà rồi không? Sao cái cây đó không có gió mà cứ lắc lư vặn vẹo thế kia?”
Thẩm Ngư liền ngừng tay quét rác, nhàn nhạt ngước mắt nhìn lên.
Cô không chỉ nhìn thấu sự bất thường mà Đại Hải vừa nói, mà còn trực diện chạm trán với một nữ quỷ mặc váy ngủ ren trắng, não tủy vỡ tung tóe đang đứng sừng sững ở đó.
Nữ quỷ có vẻ không ngờ lại có người nhìn thấy mình.
Ả hơi nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên nở một nụ cười quỷ dị, máu tươi ròng ròng theo đó chảy xuống.
Ngay sau đó, ả vung tay lên một cái. Cuồng phong nổi lên bốn phía, âm khí tỏa ra nồng nặc. Hai con ma ngốc nghếch bên cạnh Thẩm Ngư tức thì sợ đến mức hét toáng lên, âm thanh the thé chói tai rợn người, so với tiếng khóc của trẻ sơ sinh ban đêm còn thê lương hơn vạn phần.
“Ngậm mồm lại!”
Một lúc hứng trọn đòn tấn công sóng âm hỗn hợp của “hai ma một người”, màng nhĩ của Thẩm Ngư đúng là chịu hết thấu.
Nhất là hai con ma ngốc kia nữa, bản thân rõ ràng là quỷ, mắc gì phải hét toáng lên như con người? Trông chẳng có chút cốt khí nào của loài ma cả!
Lúc này Đại Hải làm gì còn tâm trí mà để ý đến thái độ bực bội của Thẩm Ngư. Gió lạnh rít gào, âm khí cuồn cuộn ập tới, từ trường xung quanh bị nhiễu loạn nghiêm trọng, sóng điện thoại lập tức tịt ngóm, toàn bộ khán giả trong phòng livestream đều bị đá văng ra ngoài.
Tất cả mọi người cuống cuồng tìm cách vào lại nhưng hệ thống cứ báo lỗi liên tục. Trong group chat fan náo loạn cả lên, mọi người đang tranh cãi ầm ĩ xem có nên gọi cảnh sát hay không.
Về phần nữ quỷ, ả thị uy một chút nhưng không hề nhào vào tấn công nhóm Thẩm Ngư. Ả chỉ cười rống lên man dại vài tiếng rồi cơ thể hóa thành một đạo hắc ảnh, lao vút đi mất hút.
Giờ phút này, thần hồn anh ấy đã nát thần tính, hoảng loạn tột độ. Mọi hy vọng sống sót đành phải dồn hết lên người phụ nữ xa lạ tên Thẩm Ngư kia.
Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, chị gái lao công này toát ra một luồng khí chất y xì đúc mấy vị cao tăng quét lá trong tiểu thuyết võ hiệp, mang lại cảm giác an toàn vô cùng mãnh liệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

