Hai con ma ngốc rúc chặt sau lưng Thẩm Ngư, run rẩy lắp bắp: “Đại sư... Chắc chắn nữ quỷ kia đi tìm gã chồng khốn nạn để báo thù rồi. Nếu lỡ như giết người...”
Vốn dĩ đã mang chấp niệm oán quỷ, nếu để ả giết người nếm máu, ả sẽ hoàn toàn đánh mất lý trí và ký ức, đọa hóa thành ác quỷ. Nếu không kịp thời ngăn cản, sau này chắc chắn sẽ trở thành mầm mống họa hại một phương.
Đây cũng chính là nguyên do khiến hai anh em ma nhà này, dù đã chết thê thảm ngần ấy năm trời cũng chả màng đến việc tìm người thế mạng, nay tự dưng lại quýnh quáng đi tìm. Vì chúng sợ lỡ nữ quỷ kia biến thành ác quỷ, chúng sẽ bị ả tóm cổ nhai đầu làm thức ăn lót dạ mất.
Đứng nhìn cảnh hai con ma và một thằng đàn ông cứ thi nhau rúc bám lấy mình, Thẩm Ngư bực mình cầm cây chổi lớn quét vung một cái, thành công hất văng cả ba cái “cục nợ” ra xa.
Đại Hải oan ức mếu máo: “Chị gái à, tôi đâu có định ăn đậu hũ của chị, chỉ là tôi sợ quá thôi mà. Giờ điện thoại cũng tịt ngòi sóng sánh, tụi mình phải làm sao đây?”
“Rảnh rỗi thì qua quét phụ tôi một tay. Nếu khu này dọn không sạch là tôi bị trừ lương đấy.”
“??” Mạng nhỏ ngàn cân treo sợi tóc mà chị vẫn còn luyến tiếc sự nghiệp quét rác ư? Đại Hải bày tỏ trăm vạn sự khó hiểu.
Cơ mà ngay lúc này, âm khí lạnh buốt tỏa ra rờn rợn, sương mù đen kịt đặc quánh kéo tới, anh ấy có căng mắt ra cũng chẳng nhìn rõ lối đi phía trước.
“Chị gái ơi, quét dọn gì tầm này nữa, giờ việc quan trọng là làm sao chuồn khỏi đây kìa. Chị nhìn cái thời tiết quỷ dị này xem, nấn ná thêm tí nữa khéo không ai nhích nổi bước nào đâu.”
Thẩm Ngư khinh bỉ liếc anh ấy một cái: “Có thế thôi à? Vậy mà cũng đòi làm streamer thám hiểm tâm linh?”
“Đi thôi.”
“Đi đâu cơ?”
“Muốn sống thì bám theo tôi.”
Nữ quỷ vừa nãy quậy một trận tưng bừng làm rối loạn từ trường, Thẩm Ngư đã chắc chắn rằng tất cả mọi thiết bị điện tử, ngay cả camera giám sát ở đây cũng đã vô hiệu hóa hoàn toàn. Hiện giờ chỗ này chỉ còn lại duy nhất một con người là Đại Hải, cô tự khắc có thể buông lỏng cảnh giác, giải phóng một phần bản ngã thật sự của mình.
Đại Hải đột nhiên cảm thấy khí thế của chị gái quét rác trước mặt bỗng nhiên trỗi dậy áp bức vô cùng.
Quả nhiên anh ấy có mắt nhìn người! Đây mười mươi là cao thủ ẩn danh giữa chốn giang hồ hiểm ác rồi!
Cái vận may cẩu huyết gì đây? Cùng một lúc không chỉ vinh hạnh diện kiến được quỷ dữ trong truyền thuyết, lại còn vớ luôn được một vị đại sư bắt ma khét tiếng! Chuyến đi đêm nay quả thật quá đáng đồng tiền bát gạo!
Đúng lúc này, mấy ngọn đèn đường vốn đang chập chờn bỗng vụt tắt ngấm, chìm hẳn vào bóng tối.
Đại Hải giật mình hoảng hốt, túm chặt luôn lấy cây chổi trên tay Thẩm Ngư. Anh ấy thừa biết sờ vào người chị đẹp là một nước đi không khôn ngoan, đành bấu víu tạm vào cái cán chổi là ổn thỏa nhất.
Hai con ma ngốc nghếch bên cạnh cũng không kém cạnh, dính chặt vào người Thẩm Ngư. Cũng may bây giờ đang giữa hè oi bức, bằng không với lượng âm khí tỏa ra từ hai tên đó, chắc chắn thừa sức làm con người ta chết cóng.
Thẩm Ngư sải bước nhịp nhàng thoăn thoắt xuyên thấu trong bóng đêm u ám. Đại Hải chỉ có cảm giác vừa rẽ vào một góc cua liền chới với mất trọng lượng chốc lát. Khi ánh sáng rực lên đập vào mắt lần nữa, anh ấy bàng hoàng nhận ra mình đã chui tọt vào bên trong phòng khách nhà người ta từ lúc nào.
Ngay cả cơ hội quan sát đánh giá cảnh tượng xung quanh cũng chẳng kịp có, anh ấy thét lên hoảng loạn: “Ma... Ma kìa!”
Trước mặt anh ấy chẳng phải là cái bóng dáng nữ quỷ kinh dị vừa lườm nguýt Thẩm Ngư ngoài đường đó sao?
Ngoài ả ta ra, dưới sàn nhà còn có một gã đàn ông đang quỳ rạp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

