Làm gì mà phòng anh như phòng kẻ trộm thế?
Đại Hải làm sao biết được, ở công ty Thẩm Ngư chính là một “đoàn sủng” (cục cưng được cả tập thể cưng chiều). Anh ấy nhìn qua y hệt một tên phú nhị đại lăng nhăng, mò đến công ty tìm Thẩm Ngư chứng tỏ anh ấy không hề quen biết hay có phương thức liên lạc của cô. Vậy thì chắc mẩm tên này thấy sắc nảy lòng tham, muốn dụ dỗ Thẩm Ngư nhà bọn họ rồi!
Với hạng người như thế, làm sao họ có thể tiết lộ thông tin của Thẩm Ngư được? Một đám cô dì chú bác tỏ vẻ: Đôi mắt tinh tường của chúng tôi đã nhìn thấu hồng trần rồi!
Hết cách, Đại Hải đành phải đợi đến trước mười hai giờ đêm, lại mò đến phố Thái Bình đứng chực.
Lần thứ hai đến nơi này, chân Đại Hải vẫn cứ run lập cập nhưng may là lần này không chỉ có một mình anh ấy, cậu trợ lý cũng bị lôi theo bồi tiếp.
“Anh ơi, chỗ này tà môn quá, em thấy chuyện tìm chị gái kia hay là bỏ qua đi anh. Sắc đẹp tuy quan trọng nhưng cái mạng nhỏ này còn quan trọng hơn á!”
Mắt Đại Hải sáng rực lên, vội vã chạy lon ton tới: “Chị gái, chị đến rồi.” Anh ấy vừa nói vừa sốt sắng lôi cái chổi từ trong xe rác ra: “Để tôi giúp, để tôi giúp chị!”
“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Nói đi, có việc gì?”
Thẩm Ngư cũng chẳng từ chối sự ân cần của Đại Hải, dẫu sao hôm qua tên này cũng khá biết điều, lại còn có chút nhanh trí.
Đại Hải cười hề hề, vỗ cái “bốp” vào người cậu trợ lý đang ngẩn tò te nhìn Thẩm Ngư, ra lệnh: “Mày, ra quét đường đi, quét cho sạch vào!”
Trợ lý: “...” Làm gì có kiểu qua cầu rút ván như sếp không! Dưới sự uy hiếp của Đại Hải, cậu trợ lý đành hậm hực ôm chổi, ấm ức đi quét đường.
Thấy trợ lý đi rồi, Đại Hải mới lại hớn hở tươi cười: “Chị gái à, chị lợi hại như vậy, làm lao công làm gì? Tôi có một công việc này, đảm bảo kiếm được nhiều tiền hơn làm lao công nhiều, chị có muốn thử không?”
“Công việc gì?”
“Cùng tôi làm livestream.” Đại Hải kích động nói: “Toàn bộ doanh thu từ livestream, chúng ta chia năm năm.”
“Làm cái đó được bao nhiêu tiền?”
“Tính theo thu nhập hiện giờ của tôi thì ít nhất cũng phải mười mấy vạn (tệ). Đương nhiên, nếu có chị gái tham gia, thu nhập này chắc chắn sẽ còn tăng gấp đôi.”
Thẩm Ngư ngẩn người. Mười mấy vạn? Cái trò livestream gì đó trâu bò đến vậy sao?
“Khụ.” Thẩm Ngư nghĩ bụng, đằng nào cũng đã lỡ rớt một chút “áo choàng” trước mặt Đại Hải rồi nên cũng chẳng ngại để lộ sự thiếu hiểu biết của mình, khiêm tốn thỉnh giáo: “Livestream là cái gì?”
Đại Hải: “...”
Hóa ra nãy giờ chị gái này ngay cả livestream là gì cũng không biết!
Đột nhiên anh ấy có chút thấu hiểu, vì sao một cô gái xinh đẹp như vậy lại phải làm lao công ở đây. Đến livestream còn không biết thì chắc hẳn phải chui ra từ cái xóm núi xa xôi hẻo lánh nào đó rồi? Đại Hải tự suy diễn một lúc, liền tưởng tượng Thẩm Ngư giống như những đứa trẻ trong các tấm ảnh tuyên truyền xóa đói giảm nghèo.
Tuy cô gái này xinh đẹp, da dẻ trắng trẻo cũng chẳng mang dáng vẻ vàng vọt ốm đói nhưng điều đó chỉ chứng tỏ cô ấy trời sinh vẻ đẹp rạng rỡ khó giấu, chứ không chứng minh được trước đây cô ấy sống sung sướng.
Đại Hải bỗng cảm thấy đau lòng cho cô gái nhỏ trước mặt, thậm chí còn nhen nhóm ý định muốn rước cô về nhà, nâng niu chiều chuộng như một nàng công chúa. Ai cũng đừng hòng cản được anh ấy, anh ấy nói là làm!
Anh ấy lấy điện thoại ra, cặn kẽ giới thiệu cho Thẩm Ngư về phần mềm livestream cũng như dông dài giải thích các điều khoản quy định làm sao để kiếm tiền trên đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

