Khai xong, trong lòng anh chàng vẫn vô cùng căng thẳng. May mà dù cảnh sát có hỏi đi hỏi lại mấy lần, Đại Hải vẫn kiên quyết giữ nguyên lời khai, cuối cùng cũng được thả ra ngoài.
Đại Hải thở phào nhẹ nhõm, xem ra lời khai của anh ấy và đại lão rất khớp nhau. Còn mấy lời khoác lác với Tôn Phàm ban nãy, chỉ là do anh ấy thích ra oai mà thôi.
Ra khỏi đồn cảnh sát, vòng tay trên cổ tay Thẩm Ngư từ màu xanh dương đã chuyển sang màu đỏ. Tuy không rõ hai màu này khác nhau ở điểm nào nhưng chắc chắn chẳng phải điềm lành.
Cô mới đến thế giới này, vẫn nên kẹp chặt đuôi mà làm người thì hơn.
Lúc này Tôn Phàm đang nhìn Đại Hải với vẻ mặt hoang mang tột độ về nhân sinh: “Mẹ kiếp, thế mà mày dám chém gió lừa ông đây hả? Cẩn thận sau này đẻ con không có lỗ đ*t!”
“Tao ra oai lừa người là tao sai nhưng cũng đâu đến mức mày trù tao đẻ con không có lỗ đ*t chứ? Chuyện tao làm, mày rủa đứa con chưa ra đời của tao làm cái gì?”
“Ai mướn mày lừa người!”
“Tao lừa thì sao, lừa trúng mày đấy, ai bảo mày ngu dễ lừa.”
Hai người cãi nhau qua lại một hồi rồi lao vào động tay động chân, kết quả lại bị tóm cổ vào đồn cảnh sát lần nữa.
Thẩm Ngư: “...” Không hiểu nổi não mạch của con người ở thế giới này lắm.
Vì lúc bị đưa đi đồn cảnh sát công việc vẫn chưa xong nên lúc ra khỏi đồn, Thẩm Ngư mặc kệ Đại Hải và Tôn Phàm vừa bị hốt lại vào trong, đi thẳng về phố Thái Bình.
Giờ không có Tôn Phàm đứng cạnh nhìn chằm chằm, Thẩm Ngư lại lén lút vận linh lực, loáng cái đã dọn dẹp sạch sẽ cả con phố.
Đợi đến khi Đại Hải vòng lại được đây, Thẩm Ngư đã sớm mất hút.
“Đệt! Thằng cháu rùa kia, bị nó làm lỡ việc rồi! Ây da, đành để ngày mai đi tìm chị gái nhỏ vậy.”
Trưa ngày hôm sau, khi Thẩm Ngư đang dùng bữa ở nhà ăn công ty, Chu Sơn bưng khay cơm ngồi xuống đối diện.
“Tiểu Thẩm, hôm qua không xảy ra chuyện gì chứ?”
“Có xảy ra ạ.”
“Hả? Xảy ra chuyện gì cơ?”
Thẩm Ngư lùa một ngụm cơm rồi đáp: “Lúc ăn không nói chuyện, lúc ngủ không mở lời.”
Chu Sơn: “...” Trong lòng ông cực kỳ bứt rứt, cứ ngồi chực đợi Thẩm Ngư ăn xong. Nhưng rồi Chu Sơn đành trơ mắt nhìn Thẩm Ngư xử lý gọn lỏn một khay cơm, sau đó lại thong thả đi lấy thêm một phần nữa.
“???”
Đậu xanh, con bé này ăn còn nhiều hơn cả ông!
Thẩm Ngư ăn rất nhanh, chủ yếu là do Chu Sơn cứ dán mắt nhìn cô chằm chằm khiến cô nuốt không trôi. Cô đành thuật lại sơ qua chuyện ngày hôm qua: “Cụ thể đã xảy ra chuyện gì cháu cũng không rõ nhưng chỗ bên kia chắc là thái bình rồi.”
“Ma quái thế cơ à? Có ma thật sao?”
“Không rõ nữa, lúc đó cháu ngất xỉu rồi.”
Chu Sơn thấy Thẩm Ngư đang xì xụp húp canh rong biển miễn phí của nhà ăn, không nhịn được hỏi: “Sao cháu không sợ?”
“Sợ gì chứ, các chú cảnh sát đến cứu cháu rồi mà.”
“...” Chu Sơn cạn lời. Ông đành dặn dò Thẩm Ngư vài câu rồi vội vàng rời đi, cơm cũng chẳng buồn ăn. Bây giờ gan của bọn trẻ càng ngày càng lớn, ông mới chỉ nghe thôi đã thấy lạnh gáy rồi.
Không được, chuyện này ông phải đi dò la mới được. Trí tò mò trước những sự vật chưa biết là bản năng của mỗi con người mà.
Ban ngày Thẩm Ngư không phải đi làm. Vậy nên Đại Hải vác xác đi tìm Thẩm Ngư đành ngậm ngùi về tay không. Anh ấy tốn bao nhiêu công sức mới dò la được địa chỉ công ty của Thẩm Ngư.
Nhưng đám người ở công ty lại đồng loạt trưng ra vẻ mặt: “Tôi biết đấy nhưng tôi đếch nói cho cậu nghe đâu.”
Đại Hải: “???” Anh làm sao? Hình như anh có quen biết gì mấy người này đâu?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

