Cúi xuống bế tiểu Trình An đang ngước mắt nhìn mình, Trần Kim Chiêu nâng mông nhỏ của nó lên, cảm nhận được sức nặng.
"Đêm qua An nhi có tè dầm không?"
"Phụ thân, An nhi không có."
"An nhi của phụ thân giỏi quá."
Hôn hai cái lên má phúng phính của tiểu Trình An, thấy nó đưa tay chỉ chỉ vào bên má còn lại, Trần Kim Chiêu mỉm cười, nét mặt giãn ra.
Lúc này Trần mẫu lên tiếng: "Được rồi, cũng muộn rồi, mau ăn sáng thôi."
Nói rồi, bà bế tiểu Trình An đến ngồi đối diện: "Ngoan nào, lát nữa phụ thân phải lên triều, đừng quấy rầy người ăn cơm."
"Vâng, bà nội*."
(*阿奶: tiếng gọi bà nội của nhà bình dân, không phải tổ mẫu.)
"Ngoan lắm."
Trường Canh vừa đi thuê xe la ở chợ ngựa về. Trần mẫu hỏi han vài câu rồi gọi hắn lại ăn cơm.
Trường Canh là người hầu. Ba đời tổ tiên hắn đều hầu hạ bên nhà ông ngoại Trần Kim Chiêu. Cả nhà hắn trung thành tận tụy. Tiếc là năm đó trên đường đến kinh thành, phụ mẫu Trường Canh qua đời vì bệnh dịch, để lại hắn lúc đó còn nhỏ. Mấy năm nay, Trường Canh luôn theo Trần Kim Chiêu vội trước chạy sau, tận tâm tận lực. Trần gia cũng coi hắn như người nhà.
"Thiếu gia, may mà chợ ngựa vẫn mở cửa. Lúc đi ta cứ lo lắng không yên, may mà mọi chuyện đều thuận lợi." Trường Canh ngồi xuống, vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng: "Chỉ là xe ngựa ít đi phân nửa. Mấy người hầu các phủ khác đành phải chọn xe la, xe lừa. May mà người ở chợ ngựa giữ chữ tín, không tăng giá cho thuê, nếu không thì phiền toái rồi."
Mua xe la thì đắt, nuôi la lại phiền phức. Với điều kiện hiện giờ của nhà Trần Kim Chiêu không kham nổi. Nên hai năm làm quan ở kinh thành, nàng đều thuê xe la ở chợ. Đặt xe xong, nửa năm trả tiền một lần. Hai năm nay đều đặn như vậy chưa từng gián đoạn.
Tiền thuê xe la không phải là nhỏ. Mỗi năm nhà nàng tốn không ít tiền cho việc này.
Trần mẫu chắp tay trước ngực vái vái: "Trời đất phù hộ, may mà người ở chợ ngựa còn có lương tâm."
Cả nhà bắt đầu ăn sáng.
Trần mẫu liên tục gắp thức ăn cho Trần Kim Chiêu. Trĩ Ngư cũng gắp thịt cho nàng, ngay cả Yêu Nương trước nay đều cúi đầu ít nói cũng gắp cho nàng một miếng bánh.
Trần Kim Chiêu lặng lẽ ăn không hề từ chối, từ từ ăn hết mọi thứ.
Trần Kim Chiêu không nói gì, chỉ thu ánh mắt lại thoáng ngạc nhiên.
Nàng biết chiếc ngọc quan này là vật mà Trần mẫu vất vả giữ gìn, cất kỹ nhiều năm. Bà định dùng cho nàng khi làm lễ trưởng thành.
Trong sảnh đường im ắng, Trần mẫu cầm trâm ngọc, run run cài lên mái tóc dày, cố định ngọc quan.
Quân tử ôn nhuận như ngọc, sáng trong như ngọc thụ.
Bà nhìn đứa con trai đang ngồi trong sảnh. Dáng người thẳng tắp như cây tùng, thần thái thanh tú. Bộ quan phục màu xanh đã giặt bạc màu, rộng thùng thình trên thân hình gầy gò.
Bà không kìm được đưa tay sờ lên khuôn mặt trắng trẻo. Vì mấy năm nay không dám ăn nhiều mà gò má hóp lại, sờ vào thấy mà thương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
