“Cha, nương, hai người tỉnh chưa?”
Lần này người bước vào là tức phụ lão đại.
Hàn thị bưng thuốc vào phòng. Nàng không biết cha mẹ chồng phát điên cái gì, đang yên đang lành lại lấy đầu đập vào tường. Muốn thử xem tường cứng hay đầu cứng chắc? Tự dưng kiếm chuyện, giờ thì hay rồi, trong nhà lại phải gánh thêm một khoản tiền thuốc lớn. Hai thang thuốc này còn là mua chịu về đấy.
Theo nàng thấy, cha mẹ chồng đúng là tự hành hạ mình, nhất định phải làm tiêu hết tiền học của đương gia mới vừa lòng hay sao.
Trần Như lạnh lùng nhìn vị tú tài nương tử tương lai trước mặt. Nhi tức này của nguyên chủ tự coi mình rất cao, trước giờ vẫn xem thường cả nhà họ là dân chân đất. Sau khi vào huyện thành, cho đến lúc nguyên chủ chết cũng chẳng gặp lại nàng ta lần nào.
“Cha, nương, mau uống thuốc đi.”
“Để xuống đó.”
Hàn thị liếc mẹ chồng một cái, cứ cảm thấy hôm nay lão thái thái có gì đó rất khác.
“Ra ngoài đi, ta với cha ngươi nằm thêm một lúc.”
“Vâng.”
Thật ra Hàn thị rất coi thường cha mẹ chồng. Nhưng không còn cách nào khác, tiền học của đương gia còn phải trông vào hai người họ, trước mắt nàng chỉ có thể cố lấy lòng.
Nàng và đương gia đã bàn với nhau rồi. Đợi sau này hắn có tiền đồ, hai người sẽ lập tức chuyển nhà, rời xa cái nơi nghèo rớt này, không bao giờ trở về nữa.
Hắn tuyệt đối sẽ không để nàng phải sống chung với cha mẹ chồng, càng không để nàng phải hầu hạ họ.
“Uống đi.” Hàn thị vừa đi, lão Từ bưng bát thuốc lên. “Không ngờ hai chúng ta kê đơn thuốc cho người ta cả đời, đổi sang một chỗ khác lại được ban cho ngay một bát thuốc.”
“Thuốc thời cổ mùi đúng là nồng.” Trần Như nhắm mắt, ngửa đầu uống ừng ực hết một bát. Bà biết rất rõ, chỉ cần dừng lại lấy hơi một lần thì bát còn lại sẽ chẳng nuốt nổi nữa.
“Phì phì, thuốc của đại phu chân đất trong thôn kê đắng thật.”
Lão Từ xuống giường sưởi, rót cho bà một bát nước ấm.
“Sau này cái nhà này phải dựa vào bà rồi.”
Trần Như: “…”
Cũng đúng. Phu quân của nguyên chủ vốn là một cái hồ lô câm, chỉ biết cắm đầu làm việc, đánh tám gậy cũng chẳng bật ra nổi một tiếng, trong mắt mọi người là người thật thà nhưng chẳng có bản lĩnh.
Trong ngoài nhà đều do nguyên chủ quán xuyến. Bà ấy mới là người thực sự làm chủ, nói một là một, nói hai là hai.
“Đợi dưỡng khỏe người, chúng ta lên núi sau xem thử.”
Hai người nhìn nhau, ăn ý cùng mỉm cười.
Đều là thầy thuốc Trung y, lẽ nào còn không nhận ra được mấy thứ dược liệu.
“Cơ thể của hai chúng ta đều do lao lực quá độ, thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng, khí huyết cùng hư. Nếu không bồi bổ tử tế, e là sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ.”
“Lúc tỉnh lại, sao bà xác định người nằm trên giường là tôi?”
“Tôi đã tới đây rồi, hai chúng ta chết gần như cùng lúc, ông còn có thể không tới sao? Có điều lúc đầu tôi cũng chưa chắc chắn hoàn toàn.”
“Nếu không phải tôi thì bà định làm thế nào? Sống tiếp với người ta à?”
“Nói linh tinh gì thế. Tôi đã tính rồi, nếu không phải ông thì tôi sẽ hòa ly, sau đó đi khắp nơi tìm xem ông có xuyên tới không. Nếu thật sự không tìm được thì tìm một chỗ ẩn cư.”
Lòng lão Từ lập tức mềm xuống. Sống với nhau mấy chục năm, ông còn không hiểu tính bạn già sao. Trần Như cũng thấy cảm khái. Năm xưa bà không thể sinh con, mẹ chồng ép dữ đến thế, ông vẫn một mình gánh hết áp lực, chưa từng chịu ly hôn với bà, càng không đồng ý tìm người sinh hộ. Không ngờ sang đây một cái, tự nhiên có thêm năm đứa con.
Vốn tưởng xuyên tới đây là được thêm bốn đứa con trai, kết quả lại là bốn món nợ oan nghiệt.
Hai người không trò chuyện thêm bao lâu. Cơ thể quá suy yếu, có lẽ lại mất khá nhiều máu, nói chưa được mấy câu đã cùng chìm vào giấc ngủ.
“Cha, nương, ăn cơm!”
Trần Như đang ngủ ngon bỗng giật bắn mình tỉnh dậy, trái tim run lên, suýt nữa lại đi gặp Diêm Vương.
“Suốt ngày gào cái gì mà gào! Chỉ sợ người khác không biết giọng ngươi lớn à? Vừa mở miệng đã như đốt pháo, muốn dọa chết ai?”
Bà vốn đã chẳng ưa cái đám bạch nhãn lang này, còn dám tới dọa bà, không phải tự tìm mắng thì là gì?
Khâu thị sợ đến trắng bệch mặt. “Con xin lỗi nương, con không cố ý. Chỉ là bình thường quen nói lớn tiếng. Sau này con sẽ nhỏ giọng.”
Lão Từ cũng sa sầm mặt. Người dọa người có thể dọa chết người. Hai vợ chồng vất vả lắm mới được sống thêm lần nữa, còn trẻ ra bao nhiêu tuổi, đương nhiên phải biết quý mạng.
“Từ nay trong nhà không được la hét om sòm. Vào phòng phải gõ cửa, được cho phép mới được vào, nhớ chưa?”
“Vâng, con nhớ rồi.” Khâu thị không hiểu vì sao hôm nay cha chồng bỗng nói nhiều hơn, lại còn nghiêm khắc hơn trước. Nghĩ không ra thì nàng cũng chẳng nghĩ nữa. Dù sao cha mẹ chồng nói gì, nàng nghe theo là được.
Trên bàn cơm, hai người lớn tuổi ngồi ở vị trí trên cùng.
Trần Như cẩn thận nhìn một lượt những người ngồi quanh bàn.
Lão đại đang đi học, không có ở nhà. Tức phụ lão đại ở nhà cùng một nhi tử và một nữ nhi.
Lão nhị và tức phụ hắn có một nhi tử. Lão tam, lão tứ vẫn chưa thành thân. Ngoài ra còn một người con gái cả đã xuất giá, không có ở đây.
Nói ra thì trong mấy đứa con, người duy nhất có lẽ còn biết hiếu thuận chính là con gái cả. Nàng được gả cho một người góa vợ lớn hơn mình hơn chục tuổi. Nhà chồng lại ở khá xa, cách thôn này ít nhất ba mươi dặm.
Ở thời đại ra khỏi nhà chỉ dựa vào đôi chân này, ba mươi dặm thật sự chẳng gần. Đi về một chuyến là sáu mươi dặm rồi.
Vì sao lại gả xa như vậy? Chỉ vì nhà kia cho nhiều sính lễ. Để gom tiền học cho con cả, nguyên chủ cắn răng gật đầu đồng ý mối hôn sự vốn không nên thành ấy. Con gái cả cũng hiểu chuyện, biết trong nhà khó khăn, từ đầu đến cuối không hề oán trách.
Trong ký ức, hình như cuộc sống của con gái cả ở nhà chồng cũng chẳng tốt đẹp gì. Nam nhân của nàng không phải người biết thương vợ.
Con gái cả còn chết trước nguyên chủ Trần thị, chết vì bệnh.
Không sao. Chỉ cần chịu đựng thêm một năm nữa, hình như người con rể hời kia cũng sẽ chết. Đến lúc đó con gái cả thành quả phụ, bà lại nghĩ cách giúp đỡ nàng.
Đứa con gái này cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm khiến người ta đau đầu: tính quá mềm, hoàn toàn không có chủ kiến, người khác nói gì liền nghe nấy, đôi lúc còn ngốc đến phát bực.
Haiz, đời trước chính vì thế nàng mới bị cái tên khốn không biết xấu hổ Từ lão đại hại chết.
Hắn mang tình tỷ đệ ra nói, lại kể lể mình khó khăn thế nào. Con gái cả đầu óc nóng lên, vậy mà bán sạch ruộng đất người chồng góa để lại.
Mẹ góa con côi không còn ruộng, chẳng khác nào mất đường sống. Nàng vì nuôi con mà ngày làm đêm làm, cuối cùng tự mình lao lực đến chết.
Đến lúc nàng chết, Từ lão đại vẫn chưa trả cho nàng lấy một văn.
Đây đều là thứ người gì chứ, toàn đồ bại hoại cặn bã. Trần Như liếc Hàn thị, khẽ hừ lạnh.
Không cùng một giuộc thì chẳng chui chung một chăn. Lão đại đã chẳng ra gì, Hàn thị còn chẳng ra gì hơn.
Nồi rách úp vung rách, đúng là trời sinh một đôi.
Trần Như nhìn cái gọi là bữa tối trước mặt, hít vào một hơi lạnh. Thứ trước mặt rốt cuộc là món gì vậy? Năm xưa lúc bà xuống nông thôn cũng đâu khó khăn đến mức này.
Bà ủ rũ nhìn lão Từ, trong mắt rõ ràng viết hai chữ cầu cứu: “Cứu mạng, đồng chí lão Từ!”
Lão Từ lại bình tĩnh hơn nhiều. Ông lấy một cái bánh ngũ cốc thô đưa cho bà, rồi tự lấy một cái. Cháo gạo lứt loãng đến mức gần như soi được bóng người.
Không ăn thì còn làm sao? Chẳng lẽ để mình chết đói?
Đột nhiên bà nhớ ra, trong nhà này trước kia mỗi bữa cơm đều do nguyên chủ Trần thị chia phần.
Trời ạ!
Thời đại nào rồi mà ăn bữa cơm cũng phải chờ người làm chủ gia đình chia cho từng người?
Không còn cách nào khác, Trần Như đành đứng dậy, nhớ theo cách nguyên chủ từng làm mà chia phần ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)