“Tam ca, sách đáng tiền thế à?”
“Chứ sao. Nếu không thì người biết chữ sao lại quý giá.” Từ lão tam cũng không ngờ mấy cuốn sách đại ca ngày thường xem lại tốn nhiều bạc như thế.
“Đại ca giàu như vậy, chúng ta có nên lấy lòng huynh ấy không?”
“Lấy lòng cái gì. Chuyện này ngươi không được nói với ai. Đợi thôn trưởng đi rồi ta sẽ tìm nương, nói chuyện này cho bà biết.”
“Chia nhà thì mọi thứ trong nhà đều phải chia đều. Sách của đại ca đương nhiên cũng có phần của chúng ta.” Nếu có được mấy cuốn sách ấy rồi mang đi bán, sau này Thanh Nhi qua cửa, hai vợ chồng hắn chẳng phải sống sung túc biết bao.
Mắt Từ lão tam đầy ánh tham lam. Khoản tiền từ trên trời rơi xuống này hắn nhất định phải lấy. Nếu hắn đi tìm nương, nương chắc chắn sẽ tìm đại ca. Chỉ bằng việc hiện giờ hắn là đứa con cha nương thương nhất, lại thêm đại tẩu hôm nay đánh nương, người chịu thiệt tuyệt đối không phải hắn.
“Tam ca nói đúng. Bát chậu còn phải chia, chẳng có lý nào sách đại ca lại không chia. Hôm nay chúng ta cũng quên mất, chắc cha nương cũng không nhớ đến chuyện sách.”
Từ lão tam đồng ý. Trước giờ chỉ biết đại ca đi học, sách vẫn ở chỗ hắn, bọn họ chia sách làm gì, đâu có ai đi thi. Không ai biết sách đáng tiền, bao năm nay đại ca ở nhà chưa từng nói.
Đại ca còn giấu tiền riêng. Chép sách kiếm tiền, khoản bạc này chắc chắn không đòi lại nổi, trời mới biết hắn kiếm được bao nhiêu, giấu được bao nhiêu. Không sao, chia mấy cuốn sách của hắn cũng không tệ.
Đại ca đúng là đại ca, cả người đều là tâm nhãn. Bao năm nay giấu kín thật. Nghe hai người vừa nói, ngay cả đại tẩu hắn cũng chưa từng kể.
Ha ha ha… Sao hắn thông minh thế nhỉ, kéo tứ đệ đi nghe lén ngoài tường phòng đại ca. Hắn vốn tưởng hai người sẽ mắng cha nương, để hắn đi mách thêm vài câu, khiến đại ca hoàn toàn thất sủng. Không ngờ đại ca lại cho hắn một bất ngờ lớn đến vậy!
“Ngươi giữ kín miệng. Trước khi cha nương tìm đại ca, tuyệt đối không được lộ chút tiếng gió nào. Nếu hắn biết trước rồi giấu vài cuốn đi, chúng ta thiệt lớn.”
Từ lão tứ gật đầu như gà mổ thóc. Hắn đâu có ngốc.
Mãi tới chiều người trong nhà chính mới tan. Ăn xong, lão Từ đưa khế ruộng cho thôn trưởng. Thôn trưởng gọi ông đi cùng, một tay giao bạc một tay giao khế.
Từ đại bá ở bên cạnh thở dài mãi. Tam đệ sau khi tỉnh ra thì chủ ý lớn vô cùng. Ông bảo chờ thêm một thời gian, thật sự không sống nổi rồi hãy bán ruộng, vậy mà tam đệ nhất quyết không nghe khuyên, trong đầu chỉ có bán ruộng, bán ruộng.
Sao cái tính cố chấp lại dùng đúng vào chuyện này chứ?
Khách khứa tan hết, Khâu thị bận thu dọn. Trần Như mệt cả ngày quyết định về phòng ngủ bù.
Vốn định hôm nay lên huyện bán dược liệu, cuối cùng bị thằng khốn Từ Đại Ngưu quấy hỏng hết.
“Nương, nương!”
“Thằng khốn, ngươi muốn chết à? Đi không có tiếng, định dọa chết ta để được chia thêm hai mẫu ruộng phải không?”
Tới nơi này chưa được bao lâu mà bà đã bị thằng khốn này dọa bao nhiêu lần rồi. Không dọa bà đi luôn thì hắn chưa chịu thôi à?
Từ lão tam bị mắng cũng không giận. Trong đầu hắn bây giờ chỉ có số sách trong phòng đại ca.
“Nương, con có chuyện muốn nói, chuyện lớn!”
Thằng khốn đảo mắt lung tung, chớp chớp, nhìn là biết chẳng ấp ủ chuyện tốt đẹp gì.
“Tốt nhất thật sự là chuyện lớn. Nếu không sau này đừng hòng ăn cùng nồi với lão nương.” Trần Như uy hiếp.
Mấy đứa này chẳng đứa nào biết nấu ăn. Bà có thể uy hiếp cũng chỉ bằng chuyện ấy.
“Nương, chuyện lớn, thật sự là chuyện lớn!” Từ lão tam lén lút ra ngoài nhìn một vòng, xác định cửa không có ai rồi ghé tai Trần Như kể đầu đuôi mọi chuyện.
Mẹ kiếp!
Thằng nhóc này được đấy!
Bà thật sự quên mất chuyện sách của Từ Đại Ngưu. Trong nhà chỉ mình hắn đọc sách, sách luôn ở chỗ hắn, ai nghĩ tới lúc chia nhà còn phải chia sách? Không, chẳng ai biết sách đáng tiền.
Ngày nào cũng nghĩ kiếm tiền, ngày nào cũng lên núi tìm dược liệu, vậy mà con đường phát tài ngay trước mắt lại bị bỏ quên.
Chép sách, hì hì, bà với lão Từ cả đời làm nghề Trung y, chữ phồn thể vẫn đọc viết rất ổn.
Tự viết một cuốn sách có lẽ không được, nhưng chép sách thì tuyệt đối không thành vấn đề.
“Nương!” Nương hắn cười đến mức da gà của hắn dựng hết lên. Vui quá hóa điên rồi sao?
“Ta biết rồi. Đợi tối, gọi cả nhà lão đại ra ngoài. Ngươi vào phòng nó lấy sách, chúng ta chia.” Như vậy lão đại không có cơ hội giấu sách.
Trần Như cảm thấy số hắn mang về chắc chắn không phải toàn bộ, ở học đường hẳn còn mấy cuốn. Thôi, bà không so đo, trong nhà có bao nhiêu chia bấy nhiêu.
“Dạ, con nghe nương hết.” Mắt Từ lão tam phát sáng. Lần này chắc chia được không ít bạc nhỉ? Có bạc rồi, hắn sẽ mua gà quay cho Thanh Nhi , còn mua vải may quần áo mới.
Nương thật sự không thương đại ca nữa. Đến lúc này hắn mới hoàn toàn xác định, đại ca quả thật đã thất sủng.
Hai mẹ con bàn bạc xong, Trần Như phất tay. “Đừng tới làm phiền ta nữa. Lần sau vào phòng nhớ gõ cửa. Còn dọa lão nương, ta đánh chết ngươi trước.”
“Con biết rồi nương. Sau này khi người chưa nhìn thấy con, con nhất định không lên tiếng.”
Như thế chẳng phải còn đáng sợ hơn sao?
“Cút đi!”
Từ lão tam vui vẻ lui ra ngoài, còn chu đáo đóng cửa giúp nương. Ra khỏi phòng, hắn thật sự không nén nổi phấn khích, chỉ muốn hét lớn vài tiếng, xoa xoa đôi tay thô ráp đang run lên vì kích động.
Tối nay có bạc chia rồi, không đúng, có sách chia rồi! Cảm ơn nương, cảm ơn đại ca đã cho hắn cơ hội phát tài!
Lão Từ đi bộ về nhà mà bước chân cũng lâng lâng. Tới nơi này lâu như vậy, cuối cùng mới thật sự sờ được bạc.
Nói thật, vừa nhận được ông còn thất vọng. Cứ tưởng sẽ sáng bạc lấp lánh, ai ngờ lại đen xỉn, không những ánh sáng mờ mà còn ngả vàng.
Nếu không biết rõ nhân phẩm thôn trưởng, ông còn tưởng bạc trong tay là giả.
Lúc về tới nhà, ông nghe trong bếp có tiếng động. Qua xem thì thấy Hàn thị đang nấu đồ ăn.
“Cha, chúng con còn chưa ăn sáng, nên…” Bị bắt gặp ngay tại chỗ, không hiểu sao Hàn thị hơi căng thẳng.
Lão Từ chẳng để ý nàng. Ông với người này không có gì để nói.
Hàn thị thấy ông đi rồi mới lau mồ hôi lạnh trên trán. Trước kia nàng coi thường cha chồng nhất, sao vừa rồi lại căng thẳng đến thế? Chẳng lẽ vì chuyện buổi sáng mà chột dạ?
Nàng chột dạ cái gì? Sáng nay rõ ràng người bị đánh, chịu thiệt là nhà nàng!
Về tới phòng, thấy vợ đang ngủ rất say, ông không quấy rầy, sờ số bạc trong ngực rồi nhắm mắt nghỉ.
Ngày mai lên huyện bán dược liệu, bán xong sẽ mua thịt cho bà nhà ăn. Bây giờ bà gầy đến mức ông nhìn cũng đau lòng.
Hai người ngủ dậy thì mặt trời ngoài trời đã sắp lặn.
“Ông về lúc nào?”
“Chắc bà vừa ngủ thì tôi về.” Nói rồi ông lấy bạc trong ngực ra. “Đây là bạc bán ruộng.”
“Màu sao đen thế, độ tinh khiết kém như vậy, chắc là bạc thật chứ?”
“Chắc chắn là thật. Thôn trưởng tuyệt đối không lừa chúng ta. Có lẽ kỹ thuật thời này chưa tốt, tinh luyện không đủ. Cục bạc lại giống tiền giấy, qua tay quá nhiều người nên bẩn lắm.”
“Được thôi. Tối mai ăn cơm xong chúng ta đi từng nhà trả nợ. Cứ nợ tiền người khác tôi thấy không yên tâm.”
Hai người họ ở đời sau mua nhà còn trả một lần hết mà!
“Được.” Ông cũng không hỏi vì sao không phải tối nay ăn xong liền đi.
“Lão Từ, tôi nói ông nghe, ở chỗ lão đại còn một khoản bạc lớn chưa chia.”
“Nó giấu tiền riêng?”
Trần Như lại kể cho chồng nghe chuyện Từ lão tam vừa nói. “Lát nữa ăn xong chúng ta chặn nó lại. Sách cũng là tài sản trong nhà, ngày mai mang lên huyện bán rồi mọi người chia đều. Nó muốn giữ thì trả bạc cho chúng ta là được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


