Trong nhà chính.
Món nợ ân tình này khó trả đây.
“Thôn trưởng, tộc trưởng, hôm nay tam đệ nhà ta chia nhà, làm phiền hai vị rồi.” Người bên cạnh miệng như bị dán kín, Từ Tự Cường nhìn ông với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Bất đắc dĩ, Từ Tự Cường chỉ có thể tự mình tiếp đãi mọi người. Không còn cách nào, chẳng lẽ để cả bàn lạnh ngắt không ai nói chuyện?
“Có gì đâu, đều cùng một thôn, chỉ là tiện tay giúp một việc.” Tộc trưởng chuyển ánh mắt sang lão Từ. “Nhưng Tự Lực này, sau này ngươi thật sự không quản lão đại nhà ngươi nữa sao?”
Ông cảm thấy hơi đáng tiếc. Nuôi dưỡng bao nhiêu năm, mắt thấy sắp tới lúc ra hoa kết quả.
“Không quản nổi nữa. Cứ quản tiếp thì ta với bà nhà đến xương cốt cũng bị nó gặm sạch.”
Thôn trưởng và tộc trưởng đều cảm thấy chắc chắn còn nhiều chuyện họ không biết. Qua chuyện hôm nay có thể thấy nhà Từ lão đại quả thật chẳng coi người trong nhà ra gì.
Đặc biệt là cha nương ruột, hắn gần như chẳng có chút tôn trọng nào. Chính vì hắn không coi cha nương là chuyện đáng để ý nên Hàn thị và bọn trẻ mới dám ngang ngược như vậy.
Từ Đại Ngưu rốt cuộc vẫn bị nuôi lệch rồi.
“Trong lòng các ngươi có tính toán là được. Con cái có tiền đồ đến đâu cũng không thể quên gốc.” Từ Tự Cường an ủi. Tam đệ cuối cùng cũng nhìn rõ con người lão đại.
“Đúng là đạo lý ấy.”
“Hôm nay mấy món này ngon thật!”
“Là tức phụ lão nhị làm phải không?”
Lão Từ vừa ăn đã biết là vợ mình xuống tay. Có người khen tay nghề bà tốt, ông đương nhiên vui.
“Ăn giống món bà nhà ta nấu.”
Từ Tự Cường kinh ngạc. “Tam đệ muội từ bao giờ nấu ăn giỏi vậy?” Trước kia ông đâu phải chưa ăn, thật sự không ngon bằng tức phụ nhà mình nấu.
“Lão đại kén ăn, bà ấy học làm mấy món nó thích, lâu dần tay nghề khá lên.” Lão Từ vừa mở miệng đã bịa chuyện trơn tru.
Tộc trưởng cảm khái: “Đúng là lòng cha mẹ thương con.”
Đáng tiếc lại cưng chiều ra một thứ chẳng ra người.
“Con nhà ngươi đều bị hai vợ chồng các ngươi cưng hỏng rồi. Không riêng lão đại, mấy đứa khác ta nhìn cũng chẳng ra gì, chỉ lão nhị còn tạm coi là người.” Từ đại bá không khách khí nói.
Lão Từ thật muốn giơ ngón cái cho vị đại ca tiện nghi này. Mắt thật sáng, đầu óc thật tỉnh, nhìn người quá thấu đáo.
Đúng vậy, mấy đứa con chẳng có đứa nào ra dáng. Bây giờ còn chưa nhìn rõ lắm, sau này bản lĩnh lớn lắm, đến mẹ ruột cũng dám trơ mắt để chết đói.
“Đại ca dạy rất đúng. Trước kia là ta với bà nhà nghĩ sai.”
Có sai thì nhận, biết sai thì sửa.
Từ đại bá kinh ngạc. Đây vẫn là tam đệ của ông sao? Sao cảm giác khác hẳn? Bị kích thích quá mạnh rồi à?
“Thôn trưởng, không biết trong thôn có ai muốn mua ruộng tốt không? Ta định bán một mẫu.”
“Lão tam!” Từ đại bá không ngờ tam đệ làm thật. Ruộng đất chính là mạng của dân chân đất, chưa đến bước đường cùng sao có thể bán? Cố thêm một thời gian, biết đâu sẽ vượt qua được!
“Ngươi thật sự muốn bán ruộng?”
Lão Từ gật đầu. Chuyện này không có gì phải do dự. “Ừ, thật sự bán.” Một mẫu ruộng tốt mười hai lượng, có số bạc ấy trước hết trả sạch nợ trong nhà.
Không bán thì mấy thằng khốn con cũng nhớ thương, dù sao trong khoản nợ cũng có phần của chúng.
“Nếu ngươi thật sự muốn bán thì hay là bán cho ta.” Thôn trưởng suy nghĩ một lúc rồi nói.
Ruộng nhà họ Từ đều khá tốt. Hiện giờ ông có thể lấy ra số bạc này, mua ruộng thêm đất là chuyện quan trọng hàng đầu. Ai lại chê ruộng nhiều?
“Nếu thôn trưởng muốn thì càng tốt. Lát nữa ta đưa khế ruộng cho ngài.” Vốn bán ruộng cũng phải qua thôn trưởng, bây giờ bán thẳng cho ông ấy, bớt được một thủ tục, rất tiện.
Haiz, quả nhiên là thôn trưởng. Mười hai lượng bạc mà nói lấy là lấy ra ngay, gia sản đúng là dày.
“Được, được, được!”
Thôn trưởng mừng rỡ, cảm thấy hôm nay mình lời to. Chẳng những có rượu có thịt ăn, còn mua thêm cho nhà một mẫu ruộng.
Trong phòng Từ lão đại.
“Nương, bà nói nhà mình chia rồi, con đói thì đừng sang tìm bà.” Từ Đại Bảo và muội muội xoa bụng lép kẹp. Bọn chúng thật sự đói, từ sáng đến giờ chưa ăn gì.
“Nương, người đi nấu cơm đi, con đói lắm rồi.”
Hàn thị không ngờ mẹ chồng thật sự tuyệt tình đến vậy, ngay cả một bữa cơm của đại tôn tử cũng không cho.
“Đương gia, nhà này chúng ta không ở nổi nữa. Mẹ chồng thật sự ghi hận chúng ta rồi.”
Từ Đại Ngưu âm u nhìn Hàn thị, giơ tay tát nàng ta hai cái. Thấy cha cũng đánh người, hai đứa trẻ sợ đến co rúm ở góc giường đất, không dám kêu đói nữa.
“Vì sao chia nhà, trong lòng nàng không rõ à? Vì sao nàng đánh nương ta, vì sao mắng bà? Bà chọc nàng chỗ nào? Đó là nương ruột của ta, vậy mà trước mặt bao nhiêu người nàng mắng bà là mụ già chết tiệt? Nàng điên hay ngu?”
Hàn thị ôm khuôn mặt đau rát, nước mắt từng giọt lớn chảy xuống. Nàng thật sự oan ức. Nàng làm tất cả vì ai? Chẳng lẽ Từ Đại Ngưu không biết?
“Vì sao ta đánh bà, mắng bà, chàng không biết sao? Nếu không phải bà đánh chàng, ta kéo không ra, chàng lại đau đến gào lên, ta vì lo cho chàng mới sốt ruột, mới bốc đồng như vậy không phải sao?”
“Thời gian qua bà làm khó ta đủ kiểu, bắt ta cắt cỏ lợn đủ thứ, chẳng phải ta đều nhịn sao?”
Ánh mắt Từ Đại Ngưu hơi dao động. Lúc nương đánh hắn quả thật xuống tay rất nặng, tới giờ người hắn vẫn còn đau.
Cũng đúng là hắn kêu Hàn thị giúp mình. Nhưng hắn đâu bảo nàng mắng người. Cho dù thật sự muốn động tay với bà già, nàng không biết chọn chỗ không có ai nhìn thấy mà đánh sao?
Ngu à? Đánh người lại đánh ngay trước mặt người khác. Chẳng làm nương bị thương bao nhiêu, ngược lại hắn bị cha nương chia nhà, danh tiếng trong thôn cũng mất sạch. Hắn cảm thấy mình không còn mặt mũi ra ngoài, chắc chắn đi tới đâu cũng bị chỉ trỏ.
Bây giờ nói xem phải làm sao? Sau này bọn họ sống thế nào?
“Đương gia, hay là chúng ta chuyển lên huyện thành ở? Chàng đọc sách, ta cũng có thể ở bên chăm sóc chàng.”
“Nàng có biết sinh hoạt ở huyện thành tốn bao nhiêu không? Cái gì cũng phải mua, củi gạo dầu muối, còn có tiền thuê nhà. Chúng ta đâu ở nổi.”
Ở thôn, lương thực tự trồng, rau tự trồng, nuôi thêm gà lợn, chuyện ăn uống gần như chẳng tốn gì. Đây cũng là lý do bao năm nay hắn không đưa Hàn thị lên huyện. Một mình hắn sống còn thiếu trước hụt sau, mang thêm cả nhà theo thì sống thế nào?
“Chẳng phải chàng vẫn chép sách kiếm tiền riêng sao?”
“Nàng tưởng chép sách kiếm được nhiều lắm à? Phần lớn thời gian ta phải đọc sách, mỗi ngày chỉ tranh thủ chép một chút, một tháng chép được bao nhiêu?”
“Số bạc ấy còn chẳng đủ để ta mua sách, bút mực giấy nghiên. Nàng tưởng bạc trong nhà đưa đủ dùng sao? Không nói thứ khác, chỉ sách trên bàn ta thôi, không có mấy trăm văn thì không mua nổi một cuốn. Có cuốn thậm chí một lượng bạc một bản.”
“Các nàng ở nhà, ăn của nhà dùng của nhà, ta bên này cũng bớt được nhiều chuyện. Vốn ta định sang năm xuống trường thi thử. Nếu may mắn đỗ đồng sinh, muốn thi tú tài còn tốn kém hơn nữa.”
“Học đường phải đổi sang nơi tốt hơn, tiền học sẽ tăng. Sách lại phải mua mới, nghe nói những cuốn ấy ít nhất cũng hai lượng bạc một cuốn. Nàng nói số tiền ấy chúng ta lấy đâu ra? Chỉ dựa vào ta chép sách sao?”
“Vậy ta cứ ngày nào cũng ru rú ở nhà chép sách cho rồi, khỏi thi thố gì hết.”
Từ Đại Ngưu thật sự nổi giận. Đồ phụ nhân ngu xuẩn, hoàn toàn không biết hoàn cảnh hiện giờ khó khăn đến mức nào. Cả nhà họ Từ dốc sức cung hắn còn chật vật, chỉ dựa vào bản thân thì thi khoa cử cái quỷ gì. Tiền đồ của hắn sắp bị nàng giày vò mất, vậy mà nàng còn nghĩ lên huyện thành hưởng phúc.
Hàn thị trợn mắt há miệng. Nàng cứ tưởng hai người đã để dành được không ít bạc riêng, không ngờ hóa ra vẫn là kẻ nghèo rớt.
Càng không ngờ số bạc mẹ chồng cho còn xa mới đủ chi tiêu của đương gia. Nàng biết đọc sách tốn tiền, nhưng không biết tốn đến mức này. Nếu biết, đánh chết nàng cũng không dám mắng mẹ chồng.
Những cuốn sách trên bàn giờ trong mắt Hàn thị đều là bánh thơm, hạt vàng. Hóa ra thứ đáng tiền nhất trong nhà đều nằm ở phòng bọn họ.
“Đương gia, những cuốn sách không dùng nữa, chúng ta bán đi được không?”
Bán thì chắc chắn sẽ bán, nhưng bây giờ chưa phải lúc. “Đợi ta thi qua đồng sinh rồi tính.”
Đợi thi qua, nếu thật sự không gom nổi bạc, hắn quả thật định bán số sách này.
“Bây giờ bất kể thế nào chúng ta cũng không thể chuyển đi. Cố thêm mấy năm, đợi ta thi đỗ tú tài sẽ đón mẹ con nàng vào thành.”
Hàn thị gật đầu. Đương gia cũng chẳng dễ dàng.
Hai người không biết ngoài cửa đang có hai người đứng đó, nghe rõ từng câu bọn họ nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


