Còn chẳng bằng ở yên tại Thiên Khung giới chờ đợi, có tài nguyên có thiên phú, thế giới bên dưới ngoài cơ duyên của nhân vật chính có khí vận ra, những cái khác với Nam gia mà nói thật sự không lọt nổi vào mắt.
Nam Thiên Dục nhớ đến lúc Nam Huyền ở hội võ Lục Triều đã một kích giết chết tu sĩ Hồn Vương cảnh, cũng bỏ qua ý định phái người theo bảo vệ. Nữ nhi của ông giống như phu nhân ông vậy, vô cùng lợi hại, đâu có cần nhiều người bảo vệ như vậy.
Vũ Tình Lam cũng cân nhắc nói: “Đã là thời đại tranh đấu khốc liệt, Nam gia cũng không thể ngồi chờ chết, nói không chừng có thể nhân cơ hội này hoàn toàn bước lên thế lực đứng đầu.”
“Vô Tận Nhai nhiều năm gió êm sóng lặng như thế, đột nhiên sinh ra mỏ hồn thạch bát phẩm, sợ là cũng không thoát khỏi liên quan đến việc này. Huyền Nhi, võ hồn của con chính là lực lượng lớn nhất của Nam gia, có thể phát hiện dao động hồn lực từ sớm, Nam gia cũng tiện sắp xếp trước thời hạn.”
Cái tay đang nghịch đỉnh nhỏ của Nam Huyền dừng lại một lát, vẻ mặt thay đổi thất thường: “Nương nói rất đúng.”
****
“Hệ thống, ngươi có thể biết trước cơ duyên ở Thiên Khung giới sẽ xuất hiện ở đâu không?”
[Cho ngươi giả vờ]
[Bản hệ thống có biết hay không, được quyết định bởi giá trị nhân vật phản diện của ký chủ]
“..., nói đi, bao nhiêu?”
[Cơ duyên nhỏ 1000, cơ duyên vừa 10000, cơ duyên lớn 50000]
“Ngươi được lắm.”
[Khách sáo rồi]
Trong lúc nói chuyện, Nam Mai Khê cuối cùng cũng đã chú ý tới cái đỉnh nhỏ trong tay Nam Huyền, trong lúc nhất thời vừa sửng sốt vừa nghi ngờ không chắc: “Tiểu Huyền, cái đỉnh nhỏ trong tay con là từ đâu mà có?”
Nam Huyền nhủ thầm cuối cùng cũng phát hiện rồi đưa cái đỉnh nhỏ chứa truyền thừa bát phẩm đan sư trong tay cho Nam Mai Khê: “Từ trên trời rớt xuống đó, suýt chút nữa nện trúng con rồi, con thấy tinh xảo nên lấy ra chơi. Tổ nãi nãi, cái đỉnh nhỏ này có vấn đề gì sao?”
Mượn cớ ứng phó người thôi, nhận được đồ vật giá trị rồi, có tin hay không thì đồ cũng ở trước mắt, là thật hay là giả trong lòng biết rõ, lai lịch thì cứ tùy ý tưởng tượng đi. Nàng cũng không cần phải vì một việc nhỏ mà đi kiếm cớ đủ loại.
Nam Mai Khê cẩn thận quan sát cái đỉnh nhỏ, hơi thở đột nhiên trở nên dồn dập: “Đây là… truyền thừa đan đạo! Nói ít cũng phải bát phẩm!”
“Cái gì? Mười ba người còn lại giật mình, Nam Huyền cũng lộ ra vẻ mặt sửng sốt hợp thời.
Nam Huyền nhìn vào gương mặt có vẻ do dự của Nam Mai Khê, tiếp tục nói: “Tổ nãi nãi, ngài hưởng phần truyền thừa này không có gì thích hợp bằng, không cần phải quá lo lắng. Võ hồn của Huyền Nhi không có nguyên tố Hoả, đã định trước không cách nào trở thành luyện đan sư, phần cơ duyên này với con vô dụng.”
Luyện đan vất vả lắm, nàng cứ hưởng thụ thành phẩm thôi.
Nam Mai Khê nghĩ đến tình cảnh Nam gia, cuối cùng cũng nhận lấy cái đỉnh nhỏ, trong ánh mắt từ ái nhìn Nam Huyền còn có thêm một chút kính trọng, không thấy có chút lạnh lùng nào giống như khi nhìn những người khác: “Nếu Tiểu Huyền có cần đan dược gì, cứ tìm tổ nãi nãi lấy là được.”
Nam Huyện dùng giọng ôn tồn đáp: “Đan dược của gia tộc đã đủ, cộng thêm đan dược của Quan Nguyệt lão tổ để lại, sợ rằng đời này con cũng không dùng hết.”
“Được được được, chờ tổ nãi nãi luyện ra bát phẩm đan dược rồi lại bổ sung vào kho nhỏ riêng cho con.”
“Đúng rồi, sao không thấy Tiểu Lê, ngày thường nó mà thấy ta đều sẽ nhào tới. Ta và Nam Mai Khê cố ý tìm độc vật kịch độc Thiên Địa Tuyết Yết tới cũng là để giúp nó thức tỉnh võ hồn.” Nam Cốc Tử gãi gãi cái đầu trọc nhìn ra bốn phía xung quanh.
Nam Huyền nhìn Nam Cốc Tử: “Nhị tổ gia gia, Tiểu Lê đã hấp thụ độc trùng rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


