Không chỉ có thế, uy lực quần công của Thiên Diệp Hồng Mai rất đáng sợ. Hồn kỹ quần công phải gọi là đỉnh nóc Thiên Khung giới. Nếu không phải Nam gia cần một vị Hồn Thánh thì người đầu tiên nàng chọn để thăng cấp võ hồn nhất định là Nam Mai Khê.
Nam Huyền trở tay lấy cái đỉnh nhỏ đựng truyền thừa bát phẩm đan sư ra, đồng thời lấy ra hai gốc hồn cốt Chí Tôn hấp thu hồn lực, quanh thân có khí lưu màu trắng bạc hiển hiện, bằng vào mắt thường cũng có thể thấy được rất kỳ lạ.
“Hệ thống, ngươi nói xem hồn lực mà thế giới Hồn Võ tu hành là lực lượng gì? Từ đâu ra? Trong vòng một ngày có thể hấp thụ hết được không?”
[Từ chối trả lời]
“Không phải ngươi không biết đấy chứ?”
[Có thể tham khảo dưỡng khí và thực vật, hồn lực và tu sĩ, hai cái này có mối quan hệ bổ sung lẫn nhau]
“Thú vị. Hệ thống Thương Thành bán dụng cụ thí nghiệm sinh vật thế nào?”
[Xin ký chủ duy trì thiết lập nhân vật, moi xương nhiếp hồn là hành vi tà đạo, không thể thực hiện]
Nam Huyền dùng giọng dịu dàng vô tội, thản nhiên nói: “Chỉ biết đổ oan cho ta.”
Hoàng hôn mang màu sắc dịu dàng ấm áp buông xuống.
Trong nội viện hồn lực lưu chuyển, hào quang rực rỡ rải lên trên trường sam màu trắng thuần, thể hiện ra hết vẻ dịu dàng.
Xa xa có một đoàn người đang bay tới tiểu viện.
Nam Huyền ở trên ghế cảm nhận được khí tức ở đằng xa đang tới, lập tức mở mắt. Nàng thu liễm khí tức quanh người, đứng dậy nhìn vào bóng người ở trên bầu trời đang bay tới.
Võ cảnh trước cấp sáu chỉ có thể mượn hồn thú hoặc hồn khí để phi hành, đạt tới Hồn cảnh sẽ có thể giẫm lên không trung phi hành, đúng là khiến cho người ta hâm mộ.
Theo y phục đáp xuống đất, trên mặt bốn người vừa tới ai nấy đều lộ rõ vẻ hưng phấn và kích động không kiềm chế được: “Tiểu Huyền, cảm giác của con không sai, dưới đáy Vô Tận Nhai thật sự có mỏ quặng, là mỏ quặng hồn thạch bát phẩm đó!” Người lên tiếng chính là Nhị lão tổ Nam Cốc Tử.
Nam Thiên Dục thuận thế tiếp lời: “Không chỉ có thế, hai bên trong dãy núi Vô Tận Nhai đều có khí hồn mạch lưu chuyển, trong vòng năm năm hai ngọn núi kia rất có khả năng sẽ sinh ra mỏ quặng.”
Giữa hai đầu lông mày Nam Huyền toát ra ý cười, nàng nhỏ giọng nói: “Trời đã không diệt Nam gia ta, ở thời đại tranh đấu khốc liệt này, sao Nam gia không đi tranh một chuyến?”
Bốn người nghe vậy lập tức thu hồi nụ cười, trên mặt hiện lên vẻ sửng sốt lẫn nghiêm túc: “Thời đại tranh đấu khốc liệt?”
Ở thế giới Hồn Võ, cứ mười ngàn năm một lần, ba ngàn thế giới đều sẽ xuất hiện đủ loại thiên kiêu, có thể nói là trạng thái hưng thịnh thiên tài chạy đầy đất, cơ duyên cũng sẽ theo đó tuôn ra.
Bởi vì có những thiên kiêu này tham gia vào, cả Võ Hồn giới cũng sẽ có một lần tẩy lễ lớn, thường thấy nhất là tình trạng thế lực vẫn lạc quật khởi.
Nó được gọi là, thời đại tranh đấu khốc liệt.
Vũ Tình Lam nghiêm túc hỏi: “Huyền Nhỉ, thời đại tranh đấu khốc liệt, có phải là Quan Nguyệt lão tổ đã nói không?”
Nam Huyền gật đầu: “Võ hồn Thiên Cơ Lệnh của Quan Nguyệt lão tổ nhìn rõ thế gian muôn vàn biến hoá, biến động bất ngờ của cả thế giới Hồn Võ đương nhiên không thể qua mắt được lão tổ.”
Giọng nói già nua của Nam Mai Khê truyền ra: “Mấy năm gần đây Thiên Khung giới quả thực đã nhiều lần xuất hiện bí cảnh, cơ duyên liên tiếp, thì ra là lại đến thời đại tranh đấu khốc liệt, thế Nam gia…”
“Khí vận Nam gia suy sụp, đang rơi xuống.”
“Cái gì?” Bốn người hoảng hốt.
Nam Huyền bình tĩnh nói: “Quan Nguyệt lão tổ đã đoán trước được việc này, đương nhiên cũng đã để lại cách phá giải cục diện.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

