[Phụt... con giòi thành tinh cái quái gì!]
Nhìn dáng vẻ kháng cự của Bạch Nguyệt Nguyệt, sắc mặt Long Hạo trầm xuống, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh.
Giữa mùa hè nóng nực, Bạch Nguyệt Nguyệt lại phát hiện lá cây xung quanh phủ một lớp sương trắng mờ. Cô bất giác rùng mình một cái, người trước mặt bỗng trở nên nguy hiểm!
“Cô từ chối tôi?” Đáy mắt Long Hạo lóe lên vẻ hung tợn.
Bạch Nguyệt Nguyệt kẹp đuôi, từ từ lùi về phía sau... Cô quay người định chạy thì bị một tiếng sói hú chói tai dọa cho cứng đờ tại chỗ! Chỉ thấy trong bụi cây trước hang động, từng đôi mắt xanh lục lập lòe sáng lên!
“Mùi của cô đã dụ bầy sói đến. Không ngờ cô ngốc đến thế, kỳ động dục mà cũng không biết che giấu mùi của mình...” Đầu Long Hạo vươn ra từ sau vai Bạch Nguyệt Nguyệt.
[Ký chủ quên chôn rồi.]
“...” Trong lòng Bạch Nguyệt Nguyệt có một vạn con ngựa cỏ bùn chạy qua, sau này tuyệt đối không đi vệ sinh ngoài đồng!
Đống lửa bên ngoài hang đã cháy gần hết, chỉ còn lại than củi. Bầy sói rục rịch sau bụi cây nhưng dường như đang kiêng dè điều gì đó nên không dám đến gần.
“Làm nữ thú nhân của tôi, tôi sẽ bảo vệ cô.” Long Hạo rất thích mùi pheromone trên người Bạch Nguyệt Nguyệt, ngọt ngào, ấm áp.
“!” Bạch Nguyệt Nguyệt dở khóc dở cười.
[Ký chủ à, tôi khuyên cô nên thuận theo đi, đây là thú nhân cấp tám đó, khó gặp lắm, nếu không thì đằng nào cô cũng chết thôi.]
Long Hạo lùi một bước, bầy sói liền tiến lên một bước, quả nhiên là chúng đang sợ anh.
Thà sống dở còn hơn chết hẳn. Nhiệm vụ của cô là tìm chồng sinh con, huống hồ quả trứng này còn rất đẹp trai.
“Hu hu... Anh Trứng cứu mạng.” Chân Bạch Nguyệt Nguyệt mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống đất.
“Anh Trứng gì chứ, tôi tên Long Hạo.” Long Hạo khẽ nhíu mày, rồi đưa tay nhấc bổng Bạch Nguyệt Nguyệt từ dưới đất lên ôm vào lòng.
“Hú… uuuu…, tất cả xông lên, cướp nữ thú nhân đó về cho tôi!”
Một tiếng thú gầm lên, bầy sói trong bụi cây túa ra, lao về phía hai người!
Long Hạo giơ tay lên, Bạch Nguyệt Nguyệt chỉ cảm thấy không khí xung quanh đột ngột ngưng tụ, nhất thời có chút khó thở. Ngay sau đó, vô số mũi giáo băng lạnh lẽo hiện ra, xé gió đâm về phía trước!
Con sói đầu đàn không kịp né tránh, bị giáo băng đâm thành cái sàng!
Bạch Nguyệt Nguyệt hít một hơi khí lạnh, đây là dị năng của thú nhân này sao?
“Mau chạy! Là thú nhân có dị năng!” Bầy sói sợ đến mức chạy trối chết.
Long Hạo hoàn hồn, nâng Bạch Nguyệt Nguyệt lên trước mặt: “Tôi tên Long Hạo. Từ bây giờ, cô là nữ thú nhân của tôi. Sáng mai tôi sẽ đưa cô về bộ tộc, nhưng nếu cô dám bỏ chạy, tôi sẽ ăn thịt cô!”
“Á!”
“Suỵt...”
Một mùi hương mê hoặc lan tỏa khắp nơi... Đầu óc Bạch Nguyệt Nguyệt mê man, bên dưới chợt đau nhói, cô ngất đi...
Ngày hôm sau.
Ánh nắng chiếu sáng hang động, Bạch Nguyệt Nguyệt nhăn mặt mở mắt: “Ôi! Đau quá!”
Đau rát!
Bạch Nguyệt Nguyệt ôm bụng, cả người co lại như con tôm: “Hệ thống... tôi bị sao thế này?”
[Chúc mừng ký chủ! Đã hoàn thành lần giao phối đầu tiên, tiến thêm một bước đến với những đứa con ưu tú rồi nhé!]
“Giao... giao phối?” Đầu óc Bạch Nguyệt Nguyệt ong lên một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)