Anh cao tám thước, thân hình tam giác ngược điển hình với vai rộng eo hẹp, và thứ kiêu hãnh giữa hai chân anh càng khiến đầu óc Bạch Nguyệt Nguyệt choáng váng!
Cô đã nhặt về cái thứ quái quỷ gì thế này!
“Không hổ là thế giới Thú Nhân, ngay cả trứng lớn thành tinh cũng ưu tú như vậy...” Bạch Nguyệt Nguyệt, một kẻ độc thân lâu năm, suýt nữa thì phun máu mũi!
[Trứng lớn thành tinh cái búa! Trước mặt ký chủ là một nam thú nhân đỉnh cao cấp tám mang dị năng, hơn nữa có ít nhất bảy mươi cấp linh lực. Nhưng vì chưa lộ nguyên hình nên chưa rõ chủng loại, hệ số nguy hiểm cao, mời ký chủ không nên hành động thiếu suy nghĩ!]
Hệ thống rung lên đỏ rực.
Cấp tám? Thú nhân chỉ có tổng cộng mười cấp thôi mà!
Tim Bạch Nguyệt Nguyệt như treo lên cổ họng, cô đứng tại chỗ không nhúc nhích nổi!
Chỉ thấy nam thú nhân đó chậm rãi bước tới, ngón tay thon dài kẹp lấy cằm Bạch Nguyệt Nguyệt bẻ sang một bên, dời ánh mắt nóng rực của cô khỏi thứ nào đó: “Chẳng lẽ cô chưa từng thấy nam thú nhân?”
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào da Bạch Nguyệt Nguyệt, Long Hạo chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm khó tả truyền đến, sự cứng đờ trên cơ thể lại được giảm bớt trong giây lát!
Trên người thú nhân hồ ly này...
Nghe Long Hạo nói, Bạch Nguyệt Nguyệt lập tức xấu hổ đến mức muốn độn thổ!
“Tôi... xin lỗi...” Cô ế từ trong bụng mẹ hai mươi năm, quả thật là chưa từng thấy.
“Anh Trứng, tôi chưa tắm mấy tháng rồi, mặn chát cả cổ họng... anh đừng ăn tôi!” Lông tơ toàn thân Bạch Nguyệt Nguyệt dựng đứng, hai tai hồ ly căng thẳng cụp xuống.
Ánh mắt Long Hạo thay đổi, đôi đồng tử màu xanh biếc kỳ lạ khiến anh đẹp một cách ma mị không lời nào tả xiết.
Ăn cô? Rõ ràng ban nãy cô mới là người muốn ăn anh!
Một tiếng hừ lạnh khinh miệt phát ra từ mũi Long Hạo: “Nữ thú nhân nhỏ bé như cô gầy yếu thế này, có vẻ cũng không thông minh lắm, không có chút linh lực nào, tại sao hóa hình lại xuất chúng như vậy?”
Trong nhận thức của Long Hạo, những nữ thú nhân không có linh lực đều có vẻ ngoài đen đúa gầy gò, xấu xí vô cùng, khả năng sinh sản lại thấp. Nhưng nữ thú nhân nhỏ bé này lại trắng trẻo xinh đẹp như vậy, anh thật sự không hiểu nổi.
Tuy nhiên, nhiệt độ trên người cô rất kỳ lạ, dường như lại rất có ích cho anh.
Bạch Nguyệt Nguyệt không có tâm trạng để ý giọng nói của anh quyến rũ đến mức nào, trên đầu cô như có hai con quạ bay qua... thầm nghĩ đây là anh đang khen cô hay chê cô vậy?
“Cô tên gì?”
“Bạch... Bạch Nguyệt Nguyệt.”
“Cô, từ bây giờ, là nữ thú nhân của tôi. Bây giờ hãy giao phối với tôi.”
“?”
“Không, không, không, anh Trứng... à không, Trứng Tiên! Tôi gầy yếu thế này, lại không thông minh lắm, nhất định sẽ kéo thấp thể chất và trí thông minh của con anh, anh tha cho tôi đi!” Bạch Nguyệt Nguyệt sợ hãi vội xua tay.
[Trời đất! Ký chủ, não cô úng nước à! Đây là nam thú nhân cấp tám đó, hạt giống đời sau ưu tú thế nào cô biết không! Không muốn về nhà nữa à?]
Hệ thống sốt ruột.
[Không phải, tôi thật sự chưa chuẩn bị sẵn sàng... Lần đầu gặp mặt đã làm chuyện đó... Chủ yếu là còn chưa rõ chủng loại của anh ấy, lỡ là một con giòi thành tinh thì...]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)