“Tiểu Thiển, Tiểu Thiển, em tỉnh lại, tỉnh lại…” Hàn Đông Liệt dùng sức lắc mạnh thân thể cô, nhưng vẫn không khiến cô tỉnh.
Rốt cục đã xảy ra chuyện gì, anh không rõ lắm, nhưng anh biết đầu cô nhất định đã trải qua nhiều đả kích.
Anh giờ phải làm gì, phải làm gì mới có thể trợ giúp cô?
“Tiểu Thiển…” Anh gọi, ôm cô vào trong ngực.
Hoàng Viêm đứng ở bên kia hỏi Three giả, “Tìm được chưa?”
“Chưa, vẫn chưa thấy!”
Hoàng Viêm cau chặt mày, “Chết tiệt, rơi ở đâu?”
Hắn có chút khẩn trương, cũng có hưng phấn, theo đuổi hai mấy năm, rốt cục phải cầm được trong tay, loại tâm tình này không gì có thể so sánh được. Nhưng trước tiên phải giải quyết tình huống hiện tại.
Thương tích của hắn không nhẹ, một người hôn mê, hiện tại chỉ còn Hàn Đông Liệt là không bị ảnh hưởng.
Hắn chĩa súng vào thẳng ngực Hàn Đông Liệt, sau đó…
Pằng – một tiếng súng nữa vang lên, Hoàng Viêm kinh ngạc mở to mắt.
Không ngờ Lôi Minh bị thương lúc này lại nã hắn một phát súng, sơ suất quá, cứ tưởng anh ta đã chết, đúng là sát thủ ma quỷ của Thiên Chi quốc.
Lôi Minh thấy Hoàng Viêm trúng đạn, nhìn Hàn Đông Liệt cười nói, “Mau đi, đưa cô ấy đi.”
“Chúng ta cùng đi!” Anh kiên định nói.
“Ha ha ha…” Lôi Minh cười lớn, “Anh là thằng ngốc sao? Nếu như lúc này tình địch của anh là tôi đây chết, sau này sẽ không thể kiếm chuyện với anh, anh phải vui vẻ mà nhanh chạy đi chứ, tên ngốc!”
“Dù sao cũng phải cứu người, chuyện này tôi không làm được!” Hàn Đông Liệt kiên định nhìn anh, sau đó đỡ anh dậy, “Chúng ta cùng đi!”
“Lũ khốn, chúng mày đừng hòng chạy thoát!” Hoàng Viêm nói xong cầm súng nhắm thẳng Hàn Đông Liệt.
“Đừng hiểu nhầm… Tôi không cứu anh… Tôi chỉ…” Anh vừa nói vừa nhìn về phía Âu Tiểu Thiển đang hôn mê.
Vì người phụ nữ này, anh đã quên đi bản thân mình. Anh vĩnh viễn ghi nhớ lần đầu tiên gặp mặt cô, cô nhìn anh mỉm cười, lau máu trên mặt anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

