Âu Tiểu Thiển nhớ lại tất cả, cô hoảng sợ nhìn vết phỏng trên mặt Hoàng Viêm, run rấy không ngừng nói, “Là hắn, là hắn, chính hắn đã giết ba mẹ, giết A Lăng, giết mọi người, là hắn, là hắn... Là hắn...”
Mọi người ngỡ ngàng, tại sao cô đột nhiên nói vậy? Cô rốt cuộc đang gặp chuyện gì?
Nhưng Hoàng Viêm lại cười to, sau đó tà ác nói, “Cô rốt cuộc cũng nhận ra tôi còn cho rằng cô vĩnh viễn không nhớ được, ngày đó tôi bị gài bẫy, khi không một con giúp việc đùa bỡn, để cho cô chạy, còn biến tôi thành bộ dáng này, cũng may mạng tôi lớn, không chết, nhung con giúp việc lại chết rất thê thảm, còn những người trong nhà nữa, tất cả đều bị đốt thành tro bụi, không thể phân biệt ai vào vời ai, thật đáng thương... Đáng thương... “
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

