Suốt cả cuối tuần đó, cảm giác mất mát của Đường Quỳ vẫn mãi không giảm bớt.
Giang Trúc vẫn dạy kèm vật lý cho cô như thường lệ, lúc giải đề gặp phải kiến thức mới, anh cũng không ngần ngại phân tích tỉ mỉ cho cô nghe.
Đôi lúc nhìn ra Đường Quỳ mất tập trung, anh sẽ nhắc nhở vài câu, nhưng chỉ cần nặng lời một chút thì mắt Đường Quỳ đã đỏ hoe lên. Giang Trúc cũng không dám nghiêm khắc trách cứ cô, lỡ như làm cô khóc thì riêng dỗ dành thôi cũng đã mất đến nửa ngày.
Giang Trúc đoán chừng, đây hẳn là đã đến thời kỳ nổi loạn trong truyền thuyết?
Giang Trúc cực kỳ mơ hồ, không có ai dạy anh phải chỉ dẫn cho một cô bé con đang chuẩn bị bước vào thời kỳ trưởng thành như thế nào cho chính xác. Nhưng dạy dỗ nghiêm khắc thì chắc chắn là không được, Đường Quỳ vừa khóc thì tim anh cũng run lên, run đến mức chân tay cũng luống cuống.
Đường Quỳ thích giấu mọi tâm sự trong lòng, cô nghĩ dù sao thì chuyện này cũng không được hay cho lắm — cô thích người đã chăm sóc cho cô từ nhỏ đến lớn, tuổi tác hai người lại chênh lệch nhiều như thế.
Nếu như mình lớn hơn sáu, bảy tuổi thì tốt rồi, nếu như vậy thì giờ này cô đã có thể đường đường chính chính để cho anh thấy rõ lòng mình.
Sau khi phân ban, Đường Quỳ làm quen với người bạn mới là Tống Thanh, dáng vẻ Tống Thanh rất xinh đẹp, nhưng lại hơi nhát gan. Dần dần, ba người họ cũng cùng nhau ăn cơm và nghỉ trưa.
Chuyện Đường Quỳ thầm mến Giang Trúc cũng trở thành một bí mật nhỏ giữa ba người.
Giáo viên dạy môn vật lý của họ hiện giờ cũng đã từng dạy Giang Trúc. Nếu như mấy người trong lớp có điểm thi vật lý thấp hơn điểm trung bình chung toàn trường, ông cụ sẽ lấy chuyện thành tích của Giang Trúc trước kia ra làm tấm gương.
Tống Thanh chọc Đường Quỳ: “Nghe thấy không? Thầy muốn để cho anh Giang Trúc của cậu tới giảng bài đấy.”
“Anh ấy làm gì có thời gian chứ…” Đường Quỳ cúi đầu: “Công việc ở bệnh viện rất bận.”
Đến giờ sinh hoạt lớp, chủ nhiệm trịnh trọng thông báo một tin tức — sắp đến ngày kỷ niệm thành lập trường, hiệu trưởng mới nhậm chức quyết định sẽ tổ chức long trọng một chút. Nghe đâu còn mời không ít học sinh cũ về dự, còn yêu cầu mỗi lớp chuẩn bị ít nhất một tiết mục.
Đường Quỳ tự dưng bị cử lên làm ủy viên văn nghệ, đương nhiên phải gánh vác trọng trách này. Cả lớp bàn bạc một lúc lâu, quyết định sẽ chuẩn bị một bài múa, giáo viên dạy nhạc cũng ủng hộ, sau giờ tự học buổi tối, phòng học múa sẽ để cho các cô thoải mái sử dụng.
Về vũ điệu cũng có giáo viên hỗ trợ hướng dẫn, thống nhất là cần bảy nữ sinh, nhưng đến cuối cùng chỉ có sáu người đăng ký, Đường Quỳ làm tấm gương tốt nên đành phải nhận vị trí còn lại. Nền tảng của cả mấy người bọn cô đều không tệ, động tác cũng dẻo, tập được một tuần đã rất đẹp rồi.
Mấy cô gái còn nhỏ tuổi nhưng đã ham học hỏi, nếu đã làm thì sẽ bỏ công làm cho thật tốt. Đường Quỳ cũng muốn thông qua chuyện tập múa để quên đi tâm sự trong lòng, cho nên về nhà cũng chăm chỉ tập luyện.
Giang Trúc nói muốn đưa cô đi công viên chơi nhưng bị cô từ chối.
Đường Quỳ trả lời đâu ra đấy: “Sắp đến ngày kỷ niệm thành lập trường, lớp em đã đăng ký tiết mục múa, em phải tập quen với điệu nhạc.”
Khả năng bắt nhạc của cô vẫn chưa được tốt lắm.
Giang Trúc cũng không miễn cưỡng, sau khi được mẹ Đường đồng ý, anh dời lịch học bù vật lý sang thời gian khác. Trước khi anh về, Đường Quỳ lại đột nhiên đi ra, đứng ở cửa hỏi anh: “Đến ngày kỷ niệm thành lập trường, anh có tới không?”
Cô cắn môi, nhìn anh không chớp mắt, cứ bướng bỉnh mà im lặng nhìn anh như vậy.
“Anh sẽ tới.” Giang Trúc cười với cô: “Anh còn chưa từng nhìn thấy Tiểu Quỳ Hoa múa đâu đấy.”
Đường Quỳ hừ một tiếng: “Anh muốn đến thì đến, không muốn đến thì thôi. Em đâu phải là múa cho một mình anh xem.”
Lúc nghe được lời này, mặt anh nóng bừng lên, giấu đầu hở đuôi quay người đi.
Không hề có gì ngoài dự đoán, tiết mục của bọn cô được chọn, được xếp thứ tự biểu diễn cuối cùng, cũng là tiết mục kết thúc màn biểu diễn của học sinh. Từ sau khi biết sắp được lên sân khấu biểu diễn, bảy cô gái nhỏ lại càng siêng năng tập luyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


