*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đường Cách và Diệp Thời Ngôn đều thi đậu đại học S, nhưng về cơ bản thì hai người cũng chẳng ở trong ký túc xá, buổi tối vẫn lái xe tới đưa đón Đường Quỳ.
Nếu là mọi khi, nghe hai người này lảm nhảm lắm lời, Đường Quỳ cũng chẳng có chút phản ứng nào, nhưng mà hôm nay thì khác —
Diệp Thời Ngôn đang muốn theo đuổi một cô nàng, nghe nói là hoa khôi giảng đường, hình như là họ Bạch.
“Cậu nói xem Bạch tiểu thư nhà người ta, vừa xinh đẹp lại có tài, sao có thể đồng ý quen với cậu chứ?” Đường Cách nói: “Không phải bạn thân thì tôi cũng không nói với cậu làm gì, thanh danh cậu cũng chẳng tốt đẹp gì lắm đâu. Nếu để cho tôi nói ấy, phải là người như Giang Trúc thì mới xứng với cô ấy…”
“Khụ khụ…”
Đột ngột nghe nhắc đến tên Giang Trúc, Đường Quỳ đang uống nước thì bị sặc.
Đường Cách vội rút khăn giấy ra, nghiêng người đưa cho cô: “Em không sao chứ?”
Anh lại quay đầu trách móc Diệp Thời Ngôn: “Cậu lái xe cái kiểu gì thế? Cậu xem Quỳ Quỳ uống nước mà cũng bị sặc rồi kìa!”
Diệp Thời Ngôn nhìn Đường Quỳ qua kính chiếu hậu, đôi mắt sâu thẳm, anh ta xòe tay ra: “Dù sao thì cũng không thể vượt đèn đỏ mà?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


